Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành - Hàm Hi Họa

Chương 207


Trước Sau

Chương 207

Anh vuốt mặt Hàm Hi Họa một cái dặn dò. “Em ngồi chờ anh nhé.”

Hàm Hi Họa mỉm cười gật đầu. Nhìn anh rời đi rồi, cô di chuyển đến ghế ngồi.

“Mỹ Nhân của chúng ta đúng là vẫn luôn xuất sắc như vậy.” Thẩm Thiếu Hàng vừa quan sát trường đua vừa cảm thán. Sau đó mỗi người một câu không ngừng tán thưởng cô ta.

“Năm xưa người xứng với anh Lãnh chỉ có cậu ấy, còn không xuất sắc.” Lời nói như tự nhiên thốt ra nhưng Hàm Hi Họa nghe ra được ý khiêu khích trong đó, cô vô ý mà liếc sang và chạm phải ánh mắt dương dương tự đắc của Ngô Thiến . Hàm Hi Họa cười nhạt tiếp tục hướng ánh mắt đến trường đua đương nhiên cô chỉ tập trung vào chồng mình.

Ai cũng nhìn ra Nam Lãnh cố ý nhường cô ta mà Hoàng Mỹ Nhân lại không hề bất mãn thậm chí như đây là chuyện rất đỗi thường tình, khi cả hai ngang bằng nhau, là cô ta cố tình đợi anh.

“Chúng ta cưỡi sang con đường kia nhé!” Cô ta cười nói.

Nam Lãnh không từ chối, sau đó cả hai rời khỏi tầm mắt của mọi người, chỉ có thể nhìn màn hình lớn theo dõi.

Hàm Hi Họa cũng không khó chịu, tình yêu và niềm tin giữa cô và Nam Lãnh là tuyệt đối, không ai có thể xen vào trừ khi là do một trong hai lùi bước tất nhiên nguyên nhân này chắc chắn không thể xảy ra.

Cô không quá chú tâm vào màn hình chiếu lớn, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy Hoàng Mỹ Nhân không khống chế được ngựa của mình, trái tim cô giật thót.

Sức lực của con gái khó mà ghì dây cương được lâu, ai cũng hốt hoảng, khi tưởng chừng cô ta sẽ bị ngựa hất lăn xuống đất thì một thân người đàn ông từ con ngựa phía sau cưỡi bằng tốc độ kinh hồn đến ngang bằng con ngựa đang phát điên kia rồi sau đó ai cũng hét lên thành tiếng chứng kiến cảnh anh phóng từ ngựa mình đang cưỡi sang con người của Hoàng Mỹ Nhân.

Anh ngồi phía sau cô ta hai bàn tay bao bọc lấy đôi tay đang run rẩy ghì chặt dây cương sau đó mất khoảng hai chục giây anh cũng hạ gục được con ngựa đang không ngừng giãy giụa.

Tiếng thở phào nhẹ nhõm của mọi người ở sảnh chờ cũng đánh tỉnh Hàm Hi Họa đang thần hồn nát thần tính trở về. Cô mím môi, sắc mặt tái nhợt nhìn Nam Lãnh đỡ Hoàng Mỹ Nhân xuống khỏi ngựa, có điều dường như cô ta bị dọa sợ hoặc là…

Đến khi Nam Lãnh đặt cô ta xuống ghế mới kéo những suy nghĩ mông lung của cô ta về.

Mặc dù rất muốn được anh cứ ôm ấp mình như vậy nhưng ở đây quá nhiều người cô ta không thể làm gì khác hơn là âu sầu nhìn theo bóng lưng người đàn ông rời đi.

Hàm Hi Họa không tụ tập theo mọi người lại chỗ Hoàng Mỹ Nhân, cô vẫn đứng đó đợi Nam Lãnh. Cô nghĩ sau tai nạn vừa rồi cũng chẳng còn ai có hứng thú cưỡi ngựa nữa, chính cô cũng vậy.

Nam Lãnh không nhìn bất cứ thứ gì, ánh mắt chỉ một mực chăm chú vào cô nhóc đáng đứng cách mình không xa.


Chương 207
Danh sách chương
Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 8Chương 7Chương 9Chương 11Chương 1Chương 12Chương 13Chương 15Chương 17Chương 16Chương 14Chương 18Chương 19Chương 20Chương 10Chương 21Chương 22Chương 24Chương 23Chương 26Chương 27Chương 25Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 33Chương 35Chương 36Chương 34Chương 37Chương 32Chương 39Chương 40Chương 41Chương 38Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 57Chương 58Chương 59Chương 61Chương 62Chương 63Chương 60Chương 64Chương 56Chương 65Chương 66Chương 68Chương 67Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 73Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 86Chương 87Chương 88Chương 85Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 96Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 106Chương 107Chương 108Chương 105Chương 109Chương 111Chương 114Chương 113Chương 115Chương 110Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 124Chương 122Chương 121Chương 123Chương 125Chương 126Chương 128Chương 129Chương 127Chương 132Chương 131Chương 134Chương 130Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 133Chương 143Chương 144Chương 145Chương 147Chương 149Chương 151Chương 148Chương 150Chương 152Chương 153Chương 155Chương 154Chương 146Chương 156Chương 158Chương 157Chương 159Chương 160Chương 161Chương 163Chương 164Chương 162Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 171Chương 172Chương 174Chương 173Chương 175Chương 176Chương 178Chương 177Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 189Chương 188Chương 190Chương 191Chương 193Chương 192Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 199Chương 201Chương 200Chương 203Chương 204Chương 202Chương 206Chương 208Chương 207Chương 205Chương 210Chương 209Chương 212Chương 211Chương 213Chương 215Chương 217Chương 214Chương 216Chương 220Chương 221Chương 218Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 227Chương 219Chương 228Chương 229Chương 226Chương 230Chương 232Chương 231Chương 233