Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành - Hàm Hi Họa

Chương 229


Trước Sau

Chương 229

Nam Lãnh rít một hơi thuốc, đáp: “Không sao, thuốc mê hơi nặng.” Chẳng rõ vì sao hiện tại anh không còn khó chịu với việc Hàn Dĩ Ngôn quan tâm Họa Họa nữa. Huống chi trước giờ thành tâm mà nói anh chưa từng hận anh ta.

Cả hai lại tiếp tục giữ im lặng một lúc, gió biển lạnh lẽo như cắt da thịt vậy mà hai người đàn ông này chẳng để tâm đến. Bọn họ như thể đang mượn ngọn gió của biển đông để cuốn đi những mệt mỏi, những hận thù bất đắc dĩ tồn tại bao nhiêu năm nay.

Hàn Dĩ Ngôn khàn khàn giọng hỏi: “Anh biết thân phận của tôi từ khi nào?” Trước khi chuyện ngày hôm nay xảy ra Hàn Dĩ Ngôn chỉ nghi ngờ, cho đến khi tấm hình thân mật kia hiện ra trước mắt cả hai, Nam Lãnh hoàn toàn không có biểu cảm khó hiểu hay thắc mắc mà chỉ có sự phẫn hận và căm thù. Lúc đó Hàn Dĩ Ngôn rõ từ sớm Nam Lãnh đã biết hai bọn họ là anh em ruột.

Nam Lãnh nheo mắt quan sát vài chú chim nhỏ lượn trên bầu trời tối đen, chẳng rõ là loài chim nào hoạt động sớm như vậy. Anh thừa nhận một cách thản nhiên: “Ừ.”

“Anh hận ông ấy cũng đúng.” Anh lại nói. Một cơn gió mạnh lướt qua, cả hai đều cảm thấy buốt lạnh.

Tâm tình của Hàn Dĩ Ngôn vừa hỗn loạn lại như thể vừa trút đi được một gánh nặng.

Trong khoảng không của vạn vật, trong cái tĩnh lặng đến đáng sợ, Nam Lãnh lên tiếng: “Nếu tôi chết, mong anh hãy bỏ qua cho ông nội và Họa Họa. Tôi biết ông nội đã gây nên tội ác với mẹ con anh nhưng nếu được hãy chỉ tính lên người tôi thôi.”

Trước khi chị cũng rời bỏ Hàn Dĩ Ngôn, chị đã dặn anh phải sống thật tốt, đừng đi trả thù. Nhưng anh đã làm ngược lại, vì anh nhận ra trong câu nói dần đi đến hồi cuối cuộc đời đó là ám chỉ nếu có khả năng hãy bắt những người kia phải trả giá cho sự bất hạnh của ba mẹ con họ. Và anh đã ôm cái suy nghĩ đó, ghi tạc hình ảnh khi mẹ và chị hai buông tay mình để sang thế giới bên kia đến tận bây giờ. Anh đã sống vì thù hận, sống vì cái chết của hai người thân yêu.

Hiện tại Nam Lạnh lại nói cho anh biết những điều về ông ta. Anh vừa giễu cợt vừa khinh thường, ông ta không đáng được tha thứ, cả ông nội. Anh căm hận cái dòng máu mình đang chảy, căm hận cái gốc rễ tạo nên mình, nó khiến anh muốn tàn phá toàn bộ thế gian này, phá tan Nam gia, phá tan Nam Lãnh.

Anh lại chưa từng nghĩ nếu mình trả thù được rồi thì sao, Nam gia sụp đổ, Nam Lãnh chết, ông nội anh ta cũng chết, tất cả bọn họ đều chết và cả Hàm Hi Họa… đến cùng anh còn lại gì đây. Anh hận ông ta vì ông ta đã đẩy người mình từng yêu thương vào đường cùng, vậy còn anh thì có khác nào thậm chí còn hơn những gì ông ta từng gây ra. Anh đang đẩy đứa em trai của mình vào chỗ chết, cũng đẩy ông nội của mình dù ông ta chưa bao giờ biết đến sự tồn tại của anh.

Trước khi rời đi Nam Lãnh để lại một câu: “Dù là hận thù ra sao thì trong hoàn cảnh này, trong khoảng thời gian khó khăn sắp tới chúng ta cũng gạt bỏ chúng ra sau. Sống là điều nên ưu tiên hàng đầu, còn sống thì chuyện gì cũng có thể làm tiếp, một khi đã chết thì mọi cố gắng bao năm nay đều chẳng còn ý nghĩa.” Dứt lời anh trở về phòng mình bỏ lại Hàn Dĩ Ngôn vẫn còn rơi trong cảm giác lạng choạng của con tim cô quạnh.


Chương 229
Danh sách chương
Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 8Chương 7Chương 9Chương 11Chương 1Chương 12Chương 13Chương 15Chương 17Chương 16Chương 14Chương 18Chương 19Chương 20Chương 10Chương 21Chương 22Chương 24Chương 23Chương 26Chương 27Chương 25Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 33Chương 35Chương 36Chương 34Chương 37Chương 32Chương 39Chương 40Chương 41Chương 38Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 57Chương 58Chương 59Chương 61Chương 62Chương 63Chương 60Chương 64Chương 56Chương 65Chương 66Chương 68Chương 67Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 73Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 86Chương 87Chương 88Chương 85Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 96Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 106Chương 107Chương 108Chương 105Chương 109Chương 111Chương 114Chương 113Chương 115Chương 110Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 124Chương 122Chương 121Chương 123Chương 125Chương 126Chương 128Chương 129Chương 127Chương 132Chương 131Chương 134Chương 130Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 133Chương 143Chương 144Chương 145Chương 147Chương 149Chương 151Chương 148Chương 150Chương 152Chương 153Chương 155Chương 154Chương 146Chương 156Chương 158Chương 157Chương 159Chương 160Chương 161Chương 163Chương 164Chương 162Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 171Chương 172Chương 174Chương 173Chương 175Chương 176Chương 178Chương 177Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 189Chương 188Chương 190Chương 191Chương 193Chương 192Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 199Chương 201Chương 200Chương 203Chương 204Chương 202Chương 206Chương 208Chương 207Chương 205Chương 210Chương 209Chương 212Chương 211Chương 213Chương 215Chương 217Chương 214Chương 216Chương 220Chương 221Chương 218Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 227Chương 219Chương 228Chương 229Chương 226Chương 230Chương 232Chương 231Chương 233