Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành - Hàm Hi Họa

Chương 8


Trước Sau

Chương 8

Đặt cô lên giường anh dặn dò. “Ngủ sớm đi.” Khi anh định xoay người thì cánh tay được Hàm Hi Họa ôm lấy.

Cô chớp chớp mắt nhìn anh nhỏ giọng. “Em có mua quà cho anh.”

Mày Nam Lãnh nhướng lên, anh sững sờ trân trân nhìn cô. Anh nhớ cô chưa từng tặng anh quà gì, à có một cái vali nhưng đó cũng là cô tiện mua cho mình rồi mua cho anh thôi, không thể nào coi là quà được, đến cả sinh nhật của anh cô còn chẳng để tâm.

Mặc dù rất kỳ lạ vì sự thay đổi trong hôm nay của cô, anh cũng không tránh né đôi bàn tay mềm mại không xương đang nắm lấy tay mình. Chỉ lẳng lặng nhìn đợi cô nói tiếp.

Hàm Hi Họa bị anh chiếu tướng tới mức cả người tê dại, cô vội rụt tay rồi chạy đi ôm cái túi quà cô nói.

“Tặng anh.”

“Tại sao?” Vì uống rượu ở bữa tiệc nên giọng của anh hơi khàn. Nghe càng quyến rũ hơn bình thường.

Hàm Hi Họa siết chặt tay đáp. “Khi sáng… em làm bẩn áo anh.”

Ra là vì chuyện đó, nhưng anh chưa từng trách cô, chắc cô nhóc này nghĩ lung tung mới đi mua áo đền anh đây.

Anh thở dài nhận lấy túi giấy đẹp đẽ đó rồi dặn dò cô. “Tôi nhận, em ngủ đi.”

Lại lần nữa luyến tiếc nhìn anh rời đi, Hàm Hi Họa rất muốn giữ anh lại. Cô muốn ôm anh, muốn… hôn anh nhưng vẫn còn quá sớm đi.

Nếu cô đột ngột thay đổi sẽ khiến anh nghi ngờ. Chi bằng cứ từ từ xoa dịu trái tim lạnh băng ấy. Cô nhất định sẽ làm được.

Ngày hôm sau, Hàm Hi Họa dậy sớm hơn bình thường, cô xuống dưới tự làm đồ ăn sáng cho Nam Lãnh và cho bản thân mặc kệ dì Mân có đuổi thế nào cũng không đi.

“Phu nhân làm được không?”

Trên mặt dì Mân hiện rõ hai chữ “không tin”, Hàm Hi Họa sầm mặt mặc kệ bà.

Cô đúng là không có năng khiếu trong chuyện bếp núc nhưng sau những năm lăn lộn trên con tàu kia cũng tự học nấu được vài món ăn Tây.

Cô làm hai phần bít tết thơm ngon rồi trước sự ngỡ ngàng của dì Mân mỉm cười bê đồ ăn ra bàn.

Nam Lãnh ngẩn người hai giây rồi ngay sau đó để mặc cho cô vén tay áo sơ mi giúp mình.

“Rất đẹp.” Hàm Hi Họa vén áo xong, tiện thể chỉnh lại cà vạt hơi lệch của anh. Cô không kìm được mà tán thưởng. Chồng của cô quả thật là người đàn ông hoàng kim hiện tại của đất nước mà.

Lúc cô ngẩng mặt nhìn anh một chút chạm phải cặp mắt vẫn còn đọng ý cười kia. Cô khó tin mà không rời mắt khỏi khuôn mặt yêu nghiệt gần trong gang tấc, đến khi dì Mân lên tiếng mới phá vỡ sự mập mờ vừa rồi của cả hai.

“Ông chủ, đồ ăn sáng là phu nhân làm.”


Chương 8
Danh sách chương
Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 8Chương 7Chương 9Chương 11Chương 1Chương 12Chương 13Chương 15Chương 17Chương 16Chương 14Chương 18Chương 19Chương 20Chương 10Chương 21Chương 22Chương 24Chương 23Chương 26Chương 27Chương 25Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 33Chương 35Chương 36Chương 34Chương 37Chương 32Chương 39Chương 40Chương 41Chương 38Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 57Chương 58Chương 59Chương 61Chương 62Chương 63Chương 60Chương 64Chương 56Chương 65Chương 66Chương 68Chương 67Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 73Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 86Chương 87Chương 88Chương 85Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 96Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 106Chương 107Chương 108Chương 105Chương 109Chương 111Chương 114Chương 113Chương 115Chương 110Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 124Chương 122Chương 121Chương 123Chương 125Chương 126Chương 128Chương 129Chương 127Chương 132Chương 131Chương 134Chương 130Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 133Chương 143Chương 144Chương 145Chương 147Chương 149Chương 151Chương 148Chương 150Chương 152Chương 153Chương 155Chương 154Chương 146Chương 156Chương 158Chương 157Chương 159Chương 160Chương 161Chương 163Chương 164Chương 162Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 171Chương 172Chương 174Chương 173Chương 175Chương 176Chương 178Chương 177Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 189Chương 188Chương 190Chương 191Chương 193Chương 192Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 199Chương 201Chương 200Chương 203Chương 204Chương 202Chương 206Chương 208Chương 207Chương 205Chương 210Chương 209Chương 212Chương 211Chương 213Chương 215Chương 217Chương 214Chương 216Chương 220Chương 221Chương 218Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 227Chương 219Chương 228Chương 229Chương 226Chương 230Chương 232Chương 231Chương 233