Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành - Hàm Hi Họa

Chương 17


Trước Sau

Chương 17

“Có ma.” Nhắc tới liền thấy rợn tóc gáy, mẹ nó cái vật trắng trắng hình người kia cô không chắc có phải ma không nhưng thực sự rất đáng sợ.

Rồi cô nghe tiếng cười khẽ của người đàn ông. Hàm Hi Họa có thể đoán đây không phải sinh viên nam mà là giảng viên nào đó, vẫn còn trẻ nhưng cũng không quan trọng. Quan trọng là hiện tại có người này bên cạnh cô không còn lo lắng nữa…

Ngay lúc này bóng đêm đã bị xua tan, ánh sáng lần nữa bao phủ khắp Đại Học A.

Đèn điện trở lại bình thường, Hàm Hi Họa có thể nghe đâu đó tiếng la hét của sinh viên còn đang học thêm.

Tại sao khi nãy khi cúp điện cô không để ý tới vấn đề này cơ chứ, chỉ cần xác định nơi phát ra âm thanh có thể tìm thấy chỗ thoát thân, nói chung là tìm thấy chỗ có người nhưng lúc đó đầu óc bỗng bị đóng băng, iq lập tức về số âm nên mới mù mờ đi lung tung như vậy.

Mãi nghĩ vu vơ mà quên mất người vừa rồi mình va trúng, cho đến khi anh lên tiếng. “Về ký túc xá đi. Đêm khuya đừng đi lung tung.”

Giọng nói tuy rất nhẹ nhàng nhưng vẫn khiến người khác không tự chủ được mà phục tùng.

Khi ngẩng mặt lên, bốn mắt chạm vào nhau. Cuối cùng đã thấy rõ đối phương là ai.

“Giáo sư Hàn?” Thật không ngờ lại gặp anh trong tình huống này.

Hàn Dĩ Ngôn gật đầu, trong ánh mắt thoáng qua vẻ kinh ngạc gần như không phát hiện.

Nhìn hình dáng thong dong, thanh tao của người đàn ông khuất dần, Hàm Hi Họa cũng phải thừa nhận. Với khí chất và vẻ ngoài xuất chúng như vậy làm sao không khiến nữ sinh mất hồn cho được chứ. Đương nhiên cô là ngoại lệ bởi vì cô đã có ngài chủ tịch cao lãnh, khó gần ở nhà kia rồi.

Trở về phòng cô vội sạc pin điện thoại. Do dự một lúc mới gửi một tin cho Nam Lãnh.

“Anh có thể mua quà cho em không?”

Nhìn chằm chằm điện thoại năm phút cũng chẳng thấy động tĩnh gì. Cô thở dài, bất mãn vứt đó rồi đi tắm rửa lại.

Xong mọi chuyện lên giường, mở điện thoại xem vẫn không nhận được tin nhắn hay cuộc gọi nào.

Một cổ thất vọng dội về, Hàm Hi Họa buồn bực quyết định đi ngủ.

Mãi tận lúc này mới kéo hồn lại một chút.

Hàm Hi Họa liếc cô nàng một cái thầm nghĩ đúng là không có xíu tiền đồ nào. Cầm lấy tờ khăn giấy lau sơ miệng, như thật như đùa trêu Trân Châu. “Cậu làm như cậu với thầy có gì mờ ám vậy.”

Nguyễn Trân Châu trợn tròn mắt, hai má ửng hồng, cô nàng ra sức lườm Hàm Hi Họa nhưng sâu thẳm trong lòng lại muốn gì đó mờ ám với Hàn Dĩ Ngôn thật.

Hàm Hi Họa buồn cười liếc cô ấy một cái, cũng thừa hiểu mấy cái biểu cảm của thiếu nữ đang thời kỳ xuân tâm nhộn nhạo kia.


Chương 17
Danh sách chương
Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 8Chương 7Chương 9Chương 11Chương 1Chương 12Chương 13Chương 15Chương 17Chương 16Chương 14Chương 18Chương 19Chương 20Chương 10Chương 21Chương 22Chương 24Chương 23Chương 26Chương 27Chương 25Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 33Chương 35Chương 36Chương 34Chương 37Chương 32Chương 39Chương 40Chương 41Chương 38Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 57Chương 58Chương 59Chương 61Chương 62Chương 63Chương 60Chương 64Chương 56Chương 65Chương 66Chương 68Chương 67Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 73Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 86Chương 87Chương 88Chương 85Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 96Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 106Chương 107Chương 108Chương 105Chương 109Chương 111Chương 114Chương 113Chương 115Chương 110Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 124Chương 122Chương 121Chương 123Chương 125Chương 126Chương 128Chương 129Chương 127Chương 132Chương 131Chương 134Chương 130Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 133Chương 143Chương 144Chương 145Chương 147Chương 149Chương 151Chương 148Chương 150Chương 152Chương 153Chương 155Chương 154Chương 146Chương 156Chương 158Chương 157Chương 159Chương 160Chương 161Chương 163Chương 164Chương 162Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 171Chương 172Chương 174Chương 173Chương 175Chương 176Chương 178Chương 177Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 189Chương 188Chương 190Chương 191Chương 193Chương 192Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 199Chương 201Chương 200Chương 203Chương 204Chương 202Chương 206Chương 208Chương 207Chương 205Chương 210Chương 209Chương 212Chương 211Chương 213Chương 215Chương 217Chương 214Chương 216Chương 220Chương 221Chương 218Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 227Chương 219Chương 228Chương 229Chương 226Chương 230Chương 232Chương 231Chương 233