Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành - Hàm Hi Họa

Chương 4


Trước Sau

Chương 4

Cho đến khi linh hồn cô biến mất cô vẫn không nghe thấy anh nói yêu cô hay thích cô nhưng ánh mắt khi anh nhìn vào tấm ảnh của cô, đó là ánh mắt anh chưa từng nhìn bất cứ một người phụ nữ nào. Chỉ dành riêng cho cô. Dịu dàng, ôn nhu và đầy yêu thương.

Dù là yêu hay không thì cô cũng đã mãn nguyện, ít ra anh không ghét cô. Vậy đã đủ rồi. Kiếp này cô chết đi cũng không hối hận.

Hàm Hi Họa tỉnh dậy đã bị dọa sợ. Nhưng sau đó cho rằng chắc chắn là đang mơ màng, đang trên đường đến địa ngục.

Có điều… đầu cô lại đau như búa bổ. Giống như bị ai đánh cho một trận. Cô chưa từng nghĩ thuốc độc còn có triệu chứng này. Chẳng phải uống vào không đến ba mươi giây sẽ chết sao? Rồi linh hồn trước khi tan biến kia không phải cũng không còn tồn tại sao?

Cho đến khi có tiếng động, là tiếng cửa mở.

Hàm Hi Họa hoàn toàn chấn động, cô mở to mắt nhìn trân trân vào dì giúp việc quen thuộc khi cô còn là Nam phu nhân.

“Phu nhân, cô ăn miếng cháo nhé. Tôi vừa nấu xong vẫn còn nóng.” Trên mặt dì Mân hiện vẻ lo lắng, bà ngồi bên giường áp bàn tay khô ráp của mình lên trán Hàm Hi Họa. Cuối cùng vẻ lo lắng trên mặt bà cũng giảm dần. Bà thở phào giọng điệu dịu dàng nói với Hàm Hi Họa. “May quá, phu nhân rốt cuộc cũng hạ sốt.”

Hàm Hi Họa chẳng quan tâm tới việc mình sốt hay không, ai có thể giải thích cho cô biết hiện tại là thế nào không? Không phải cô đã bị một liều thuốc độc tử hình rồi sao? Chết rồi sao có thể mơ, còn là mơ về những ngày còn ở biệt thự Nam gia.

Sắc mặt của cô càng lúc càng tái mét khiến dì Mân hốt hoảng, bà luống cuống đặt bát cháo lên bàn quan sát cô. “Phu nhân, cô sao vậy? Có phải trong người khó chịu không?”

Hàm Hi Họa mặc kệ bà tông chạy vào nhà vệ sinh.

Trong gương là cô gái mười chín, hai mươi tuổi xinh đẹp khuynh đảo bất cứ người đàn ông nào. Da mặt mịn màng mà không phải đầy sẹo xấu xí. Từng centimet trên thân thể người con gái trong gương đều tươi trẻ, mơn mởn sắc xuân ngoại trừ có hơi tiều tụy thì không có chút khuyết điểm nào.

Tim cô đập thình thịch, cô siết chặt hai nắm tay, răng cắn vào đầu lưỡi. Sự đau đớn và mằn mặn trong miệng cuối cùng cũng khiến Hàm Hi Họa bừng tĩnh.

Hàm Hi Họa kinh ngạc nâng khuôn mặt đẫm nước mắt nhìn người đã tự ý xông vào.

Vốn dĩ đã ngăn chặn được mạch nước đang không ngừng chảy ra, thì khoảnh khắc nhìn thấy khuôn mặt lạnh băng đó, mọi uất ức và tủi nhục của kiếp trước dội về rồi phá vỡ bờ đê. Tiếng khóc của người con gái lần nữa vang lên, lần này còn lớn hơn cả lúc nãy khi anh đứng ở ngoài nghe thấy.

Khuôn mặt Nam Lãnh vốn băng lạnh giờ đây hiện lên vẻ xót xa, anh ngồi xuống trước mặt cô rồi nhẹ nhàng đặt bàn tay của mình lên tóc cô. “Em gặp chuyện gì?”

Giọng nói đã bao lâu rồi Hàm Hi Họa mới lại nghe lần nữa. Cảm nhận được sự ôn nhu từ bàn tay của anh ở đỉnh đầu, cuối cùng Hàm Hi Họa cũng cố gắng nuốt những giọt nước mắt vào trong.


Chương 4
Danh sách chương
Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 8Chương 7Chương 9Chương 11Chương 1Chương 12Chương 13Chương 15Chương 17Chương 16Chương 14Chương 18Chương 19Chương 20Chương 10Chương 21Chương 22Chương 24Chương 23Chương 26Chương 27Chương 25Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 33Chương 35Chương 36Chương 34Chương 37Chương 32Chương 39Chương 40Chương 41Chương 38Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 57Chương 58Chương 59Chương 61Chương 62Chương 63Chương 60Chương 64Chương 56Chương 65Chương 66Chương 68Chương 67Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 73Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 86Chương 87Chương 88Chương 85Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 96Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 106Chương 107Chương 108Chương 105Chương 109Chương 111Chương 114Chương 113Chương 115Chương 110Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 124Chương 122Chương 121Chương 123Chương 125Chương 126Chương 128Chương 129Chương 127Chương 132Chương 131Chương 134Chương 130Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 133Chương 143Chương 144Chương 145Chương 147Chương 149Chương 151Chương 148Chương 150Chương 152Chương 153Chương 155Chương 154Chương 146Chương 156Chương 158Chương 157Chương 159Chương 160Chương 161Chương 163Chương 164Chương 162Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 171Chương 172Chương 174Chương 173Chương 175Chương 176Chương 178Chương 177Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 189Chương 188Chương 190Chương 191Chương 193Chương 192Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 199Chương 201Chương 200Chương 203Chương 204Chương 202Chương 206Chương 208Chương 207Chương 205Chương 210Chương 209Chương 212Chương 211Chương 213Chương 215Chương 217Chương 214Chương 216Chương 220Chương 221Chương 218Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 227Chương 219Chương 228Chương 229Chương 226Chương 230Chương 232Chương 231Chương 233