Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành - Hàm Hi Họa

Chương 136


Trước Sau

Chương 136

Hàm Hi Họa cười hờ hờ rồi tiếp tục ăn nhưng không dám ăn mấy đồ dầu mỡ nữa, cô sợ vị tổ tông bên cạnh sẽ phạt cô tập thể hình chết lên chết xuống sau bữa ăn thả ga này mất.

Như vô tình mà cố ý Hàn Dĩ Ngôn cực kỳ tự nhiên gắp một miếng thịt bò bỏ vào chén Hàm Hi Họa.

Cô trợn tròn mắt nhìn anh vài giây, phát hiện ý cười nhàn nhạt trên môi anh cô lại chột dạ. Đảo mắt một vòng may mắn ai cũng đang ăn hoặc trò chuyện vui đùa nên không chú ý, vừa thở phào một hơi đã bị quản lý bên cạnh véo nhẹ:

” y da… nói được rồi, đừng có động tay động chân. Chị có biết da thịt em quý giá lắm không hả?” Bất mãn với Lý Kỳ đã xong Hàm Hi Họa rất vui vẻ ăn miếng thịt bò béo bở trong chén. Hừ cho chị ngăn cản nè, chị dám vứt cái miếng thịt do Hàn Dĩ Ngôn gắp không. Haha.

“Em thu lại cái vẻ mặt đắc thắng đi. Miếng thịt cuối cùng đấy.” Lý Kỳ quả nhiên đoán đúng tâm tư của Hàn Dĩ Ngôn. Chỉ là về người đàn ông mặt mày ôn hòa trước mắt này, chị không rõ lắm. Anh không phải người trong giới giải trí, nhưng đặc biệt có tiếng trong giới học thuật. Nói chung là thiên tài, là người được người người kính trọng. Kiểu người như anh lại thích phụ nữ trong showbiz sao? Ờ thì cái nhan sắc của nghệ sĩ nhà chị đây xem ra rất đáng khen tặng một ngày mười lần. Tạm thời cứ vậy đi, nhìn biểu hiện ngây thơ, hồn nhiên của Hàm Hi Họa là biết rõ con bé này không có chút ý tứ nào với Hàn Dĩ Ngôn rồi. Như vậy cũng tốt. Dù Hàn Dĩ Ngôn rất tốt, rất có năng lực nhưng Lý Kỳ vẫn cảm giác cấn cấn sao đó. Có lẽ là không hợp.

Tan tiệc mọi người lục tục rời khỏi nhà hàng, Hàm Hi Họa hết sức sảng khoái vì đã thoát khỏi bữa tiệc đông đúc nhưng còn chưa kịp hưởng thụ cảm giác này mấy phút đã bị Lý Kỳ đem bán không chút luyến lưu.

Hàm Hi Họa như con rối bị kẻ giật dây dẫn đi KTV trong tức giận.

Lý Kỳ thì hay rồi, giữa chừng đứt gánh bỏ cô lại còn bản thân mình thì viện cớ con khóc đòi mẹ.

Hàm Hi Họa bặm môi lườm chị một hồi, món nợ này chị cứ chờ đấy.

Tăng hai chỉ khoảng mười người. May mắn Lý Kỳ còn chút tình người gọi điện bảo Hạ Tiếu Mạt đến trông cô.

Huhu sao cô đáng thương vậy cơ chứ.

“Nào nào Hi Họa, cô cũng nên uống mừng một ly. Mong lần hợp tác của chúng ta sẽ lâu bền.” Đinh Hồng Quân có vẻ là một người chịu chơi dù đã trên năm mươi tuổi.

Hàm Hi Họa làm sao có thể từ chối được, tửu lượng của cô không được tốt lắm, cả quản lý và trợ lý đều biết rõ nhưng lúc này thật sự cô không nên từ chối. Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Vâng, kính ngài. Mong rằng sẽ hợp tác dài lâu.” Cô mỉm cười chuyên nghiệp, chuyện đáng thương bị Lý Kỳ bỏ rơi đã vứt sang một xó, tay nâng ly rượu đỏ chói lọi lên cao.

Cô vỗ vỗ tay vào hai má cho bớt nóng.

Hàn Dĩ Ngôn rời khỏi phòng có việc gì đó, rất nhanh đã trở lại.

Khoảng vài phút sau phục vụ gõ cửa vào phòng trên tay mang theo ly nước chanh.

“Nghe nói cô Hàm khó chịu, nước chanh này sẽ giúp cô dễ chịu hơn.” Phục vụ vừa nói vừa đặt ly nước chanh chính xác trước vị trí Hàm Hi Họa đang ngồi. Cậu chàng mỉm cười rồi rời khỏi phòng.


Chương 136
Danh sách chương
Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 8Chương 7Chương 9Chương 11Chương 1Chương 12Chương 13Chương 15Chương 17Chương 16Chương 14Chương 18Chương 19Chương 20Chương 10Chương 21Chương 22Chương 24Chương 23Chương 26Chương 27Chương 25Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 33Chương 35Chương 36Chương 34Chương 37Chương 32Chương 39Chương 40Chương 41Chương 38Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 57Chương 58Chương 59Chương 61Chương 62Chương 63Chương 60Chương 64Chương 56Chương 65Chương 66Chương 68Chương 67Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 73Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 86Chương 87Chương 88Chương 85Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 96Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 106Chương 107Chương 108Chương 105Chương 109Chương 111Chương 114Chương 113Chương 115Chương 110Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 124Chương 122Chương 121Chương 123Chương 125Chương 126Chương 128Chương 129Chương 127Chương 132Chương 131Chương 134Chương 130Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 133Chương 143Chương 144Chương 145Chương 147Chương 149Chương 151Chương 148Chương 150Chương 152Chương 153Chương 155Chương 154Chương 146Chương 156Chương 158Chương 157Chương 159Chương 160Chương 161Chương 163Chương 164Chương 162Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 171Chương 172Chương 174Chương 173Chương 175Chương 176Chương 178Chương 177Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 189Chương 188Chương 190Chương 191Chương 193Chương 192Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 199Chương 201Chương 200Chương 203Chương 204Chương 202Chương 206Chương 208Chương 207Chương 205Chương 210Chương 209Chương 212Chương 211Chương 213Chương 215Chương 217Chương 214Chương 216Chương 220Chương 221Chương 218Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 227Chương 219Chương 228Chương 229Chương 226Chương 230Chương 232Chương 231Chương 233