Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành - Hàm Hi Họa

Chương 232


Trước Sau

Chương 232

Tạm thời cho hắn thoải mái ngồi trên ngôi vương khinh thường, hưởng lạc, nhưng không lâu đâu, rất nhanh thôi hắn sẽ tự động rời khỏi cái ghế đó và đến cả một cái chết tử tế cũng trở nên xa vời.

Nam Lãnh anh xưa giờ đều có thù tất báo, xưa kia ba anh và hắn đã làm ra chuyện gì anh chẳng quan trọng.

Dù ba anh từng làm ra nhiều chuyện chẳng thấu nổi trong quá khứ nhưng với tư cách là con trai cùng ông gắn bó mấy chục năm, anh cũng hiểu một phần con người ông, hắn ta chắc chắn cũng đã làm chuyện gì đó cực kỳ xấu xa với ba anh hoặc thậm chí là cả Nam gia nên ba anh đã phản kích, hắn thua và đâm ra hận ngược lại.

Tại sao hắn đợi đến hôm nay mới đánh lên người Nam Lãnh và Hàn Dĩ Ngôn, có lẽ đến hiện tại hắn đã đủ thực lực để chiến đấu.

Nam Lãnh chia ra một nhóm hai người, có một lợi thế là nam đông hơn nữ rất thuận lợi trong việc hành động và cũng đảm bảo được an toàn cho phái yếu.

Ăn trưa xong Nam Lãnh dặn mọi người tranh thủ làm việc, đồ ăn cứ để ở đây trước đến chiều rồi chia sau sau đó tập trung quanh bàn để nghe Nam Lãnh phân bổ từng khu vực. Cảm giác như đang trong quân danh thời chiến, bản đồ con tàu chính là bản đồ trận địa còn Nam Lãnh là thống lĩnh – là tướng quân chỉ huy.

Hàm Hi Họa đứng bên cạnh anh, ban đầu cô rất hoang mang, đặc biệt lúc bị bắt cóc, lịch sử từng bị Hạ Nghi Lạp bắt cóc một lần đã để lại ám ảnh tâm lý trong cô, lần nữa lặp lại tuy cô không còn sợ như trước, có lẽ vì cô có linh tính Nam Lãnh sẽ tìm ra và cứu mình hoặc là cô biết anh đang gần mình.

Hay như lúc này cô rõ tất cả bọn họ đều đang trong hoàn cảnh nguy hiểm, nếu là khi xưa cô đã vô cùng căng thẳng, nhưng cô của lúc này rất bĩnh tĩnh. Cô nghĩ bản thân đã “trưởng thành” đối với kiếp này, cảm giác đó rất tuyệt vời vì đây cũng là điều mà cô không thực hiện được trong quá khứ.

Nam Lãnh cảm thấy vừa rồi cô nhóc này đã lơ đãng không tập trung nghe anh phân tích tình huống, anh có chút buồn cười. Lại thấy cô như vậy cũng tốt, ít nhất cô không sợ hãi như mấy cô nàng kia, mặt mày sầm xị, người thì tái méc chẳng có chút niềm tin hay tích cực nào. Anh nhìn còn thấy khó chịu nhưng anh chẳng rảnh rỗi đi giảng tâm lý cho bọn họ. Đều đã trưởng thành rồi.

Khi nhìn lại khuôn mặt ửng hồng, sắc thái tươi tắn của vợ yêu, Nam Lãnh nhếch miệng. Người phụ nữ của anh quả nhiên không giống với bất cứ một ai khác trên đời này.

Hơn 5 giờ chiều mọi người lần lượt tập trung tại phòng khách, ai cũng bày ra bộ dáng mệt mỏi ngồi bẹp dí trên ghế.

Không có bất cứ thiết bị vệ tinh hay cái la bàn nào. Nhưng tìm được vài chai sơn màu, có thể dùng nó viết chữ.


Chương 232
Danh sách chương
Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 8Chương 7Chương 9Chương 11Chương 1Chương 12Chương 13Chương 15Chương 17Chương 16Chương 14Chương 18Chương 19Chương 20Chương 10Chương 21Chương 22Chương 24Chương 23Chương 26Chương 27Chương 25Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 33Chương 35Chương 36Chương 34Chương 37Chương 32Chương 39Chương 40Chương 41Chương 38Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 57Chương 58Chương 59Chương 61Chương 62Chương 63Chương 60Chương 64Chương 56Chương 65Chương 66Chương 68Chương 67Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 73Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 86Chương 87Chương 88Chương 85Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 96Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 106Chương 107Chương 108Chương 105Chương 109Chương 111Chương 114Chương 113Chương 115Chương 110Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 124Chương 122Chương 121Chương 123Chương 125Chương 126Chương 128Chương 129Chương 127Chương 132Chương 131Chương 134Chương 130Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 133Chương 143Chương 144Chương 145Chương 147Chương 149Chương 151Chương 148Chương 150Chương 152Chương 153Chương 155Chương 154Chương 146Chương 156Chương 158Chương 157Chương 159Chương 160Chương 161Chương 163Chương 164Chương 162Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 171Chương 172Chương 174Chương 173Chương 175Chương 176Chương 178Chương 177Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 189Chương 188Chương 190Chương 191Chương 193Chương 192Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 199Chương 201Chương 200Chương 203Chương 204Chương 202Chương 206Chương 208Chương 207Chương 205Chương 210Chương 209Chương 212Chương 211Chương 213Chương 215Chương 217Chương 214Chương 216Chương 220Chương 221Chương 218Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 227Chương 219Chương 228Chương 229Chương 226Chương 230Chương 232Chương 231Chương 233