Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành - Hàm Hi Họa

Chương 57


Trước Sau

Chương 57

Thái dương Nam Lãnh giật giật. Giọng anh lạnh như băng. “Chỉ vì chuyện này?” Hắn thử gật đầu xem, anh chắc chắn tống cổ hắn khỏi phòng ngay lập tức.

Cũng may không phải.

Thẩm Thiếu Hàng chán chường nói. “Do vụ của ông già nên cổ phiếu rớt giá thảm. Ông ấy muốn liên hôn.”

Nam Lãnh trầm mặc, bỗng thấy miệng hơi nhạt anh châm một điếu thuốc hấc cằm với Thẩm Thiếu Hàng.

Thẩm Thiếu Hàng nhận lấy. Hít một hơi lơ đãng thấy vết sẫm trên quần Nam Lãnh nhưng không nghĩ nhiều. Hiện tại chuyện đó cũng chẳng thu hút được anh. Anh đang đau đầu muốn chết.

“Không muốn cưới cô ta?”

“Đương nhiên.” Dừng lại như nhớ tới cô nhóc vô lương tâm nào đó, Thẩm Thiếu Hàng cười sượng. “Hôn nhân mà tôi muốn không thể nào theo sự sắp đặt của ông ấy.”

“Muốn tôi giúp cậu sao?” Nam Lãnh nhìn cửa phòng nghỉ đang khép chặt, anh lại hít một hơi thuốc.

Thẩm Thiếu Hàng ừ. “Bên ông già đang có một dự án khu du lịch sinh thái ở tỉnh G. Nếu cậu đầu tư chắc chắn có thể cứu tôi lần này.”

Cả hai đã chơi thân với nhau hơn hai chục năm nay, tính tình của cái tên này làm sao Nam Lãnh không hiểu cho được. Nếu không phải rơi vào tình thế không xoay chuyển thì hắn cũng không nhờ anh giúp dù là bạn bè thiết thiết. Đương nhiên chỉ cần hắn nhờ Nam Lãnh anh chắc chắn giúp mà không cần điều kiện gì, chỉ là anh không thích cách sống như thế này của Thẩm Thiếu Hàng.

Hắn có một gia thế hiển hách, sinh ra đã ngậm kim cương nhưng điểm tối là có một người cha luôn đặt quyền lực lên hàng đầu, là người độc quyền và chuyên chế. Bao nhiêu năm nay Thẩm Thiếu Hàng cũng bị chèn ép không ít nhưng tên này lại rất thương ông già, có thể tính của hắn quá mềm. Mà ông già của hắn là lợi dụng điểm yếu này để ép hắn làm theo ý của mình.

Nam Lãnh bắt tréo chân dụi tàn thuốc. “Đương nhiên tôi giúp cậu nhưng cái nết của cậu…” Anh dừng lại sắc bén mà nhìn Thẩm Thiếu Hàng. “Cậu đừng sống vì ông già cậu quá. Cậu còn không hiểu tính ông ta. Muốn bị chèn ép, sống dưới cái bóng của ông ta đến bao giờ nữa.”

Qua thật lâu cũng không nghe Thẩm Thiếu Hàng ư hử gì, mà Nam Lãnh cũng lười tiếp tục, chuyện hắn nhờ anh sẽ giúp, ý kiến vừa rồi anh đưa ra không phải đứng trên lập trường của người hợp tác mà là với tư cách một người bạn tốt. Anh mong Thẩm Thiếu Hàng sẽ sớm thoát khỏi cái lồng sắt do chính cha hắn đã tạo ra để giam cầm hắn.

Khi Nam Lãnh định tiễn khách thì Thẩm Thiếu Hàng lên tiếng. “Ông ấy không còn sống được bao lâu nữa.”

Anh cởi giày ra nằm xuống kéo cô vào ngực ôm chặt.

Cả hai ôm nhau ngủ đến gần ba giờ chiều mới tỉnh, Hàm Hi Họa mơ hồ cựa quậy, phát hiện mình không nhúc nhích được, ngửi được mùi bạc hà quen thuộc cô mỉm cười nằm yên.

“Cô bé, ngủ ngon không?” Giọng người đàn ông bên tai khàn khàn quyến rũ chết người. Bàn tay của anh lại hư hỏng chạm vào ngực cô.

Hàm Hi Họa rên một tiếng, cô giữ chặt tay anh. “Anh không làm việc sao?”


Chương 57
Danh sách chương
Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 8Chương 7Chương 9Chương 11Chương 1Chương 12Chương 13Chương 15Chương 17Chương 16Chương 14Chương 18Chương 19Chương 20Chương 10Chương 21Chương 22Chương 24Chương 23Chương 26Chương 27Chương 25Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 33Chương 35Chương 36Chương 34Chương 37Chương 32Chương 39Chương 40Chương 41Chương 38Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 57Chương 58Chương 59Chương 61Chương 62Chương 63Chương 60Chương 64Chương 56Chương 65Chương 66Chương 68Chương 67Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 73Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 86Chương 87Chương 88Chương 85Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 96Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 106Chương 107Chương 108Chương 105Chương 109Chương 111Chương 114Chương 113Chương 115Chương 110Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 124Chương 122Chương 121Chương 123Chương 125Chương 126Chương 128Chương 129Chương 127Chương 132Chương 131Chương 134Chương 130Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 133Chương 143Chương 144Chương 145Chương 147Chương 149Chương 151Chương 148Chương 150Chương 152Chương 153Chương 155Chương 154Chương 146Chương 156Chương 158Chương 157Chương 159Chương 160Chương 161Chương 163Chương 164Chương 162Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 171Chương 172Chương 174Chương 173Chương 175Chương 176Chương 178Chương 177Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 189Chương 188Chương 190Chương 191Chương 193Chương 192Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 199Chương 201Chương 200Chương 203Chương 204Chương 202Chương 206Chương 208Chương 207Chương 205Chương 210Chương 209Chương 212Chương 211Chương 213Chương 215Chương 217Chương 214Chương 216Chương 220Chương 221Chương 218Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 227Chương 219Chương 228Chương 229Chương 226Chương 230Chương 232Chương 231Chương 233