Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành - Hàm Hi Họa

Chương 82


Trước Sau

Chương 82

Ra khỏi phòng Hàm Hi Họa vẫn còn đang quấn cái khăn tắm của khách sạn, cô dòm ngó khắp hai bên hành lang, ngoài im lặng vẫn là im lặng. Dường như chỉ còn mỗi tiếng bước chân vội vã và tiếng tim đập thình thịch từ cô.

Chạy đến phòng 302, cô lại nhìn ngó xung quanh một lượt, an toàn rồi mới gõ cửa.

Chỉ vài giây cửa đã mở ra, người đàn ông ngay lập tức kéo tay cô vào trong, cùng lúc cửa phòng đóng sập lại.

Dạ Hành vừa mở cửa phòng của mình ra, chỉ thoáng thấy chiếc balo khá quen thuộc trong một giây sau đó đã bị cánh cửa kia ngăn cách.

Anh nhíu mày nghi ngờ, anh nhớ phòng của cô không phải 302 mà là 308. Không hiểu sao trong người dâng lên một ý nghĩ, anh nghi ngờ rồi vào trong phòng bảo trợ lý của mình gọi hỏi trợ lý của Hàm Hi Họa xem hai người có muốn ăn gì không.

Trợ lý Từ rất kinh ngạc, có phải Dạ Hành quá nhiệt tình rồi không nhưng bị anh thúc ép cuối cùng phải gọi cho Hạ Tiếu Mạt hỏi thăm. Không ngờ lại được một tin tức khác.

Tắt máy anh nhìn Dạ Hành báo lại. “Hạ Tiếu Mạt nói cô Hàm có người nhà tới đón nên về sớm rồi.”

Trong lòng Dạ Hành bề bộn trăm lối. Rốt cuộc kia có phải là cô không? Mà cho dù là cô thì sao? Có thể cô thuê riêng một phòng khác ngủ cho tiện lại ngại nói thật với trợ lý? Nhưng anh vẫn cứ thấy là lạ ở đâu đó.

Phòng 302,

Cửa vừa đóng Nam Lãnh đã đè cô lên cửa hôn ngấu nghiến một hồi.

“Ngủ đi em.” Đặt cô lên giường, Nam Lãnh lấy chăn phủ lên cho cô.

Hàm Hi Họa đúng là chẳng còn sức lực đâu nữa, mới đặt lưng xuống nệm vài phút đã mê man không biết thế giới đang vận hành ra sao.

Nam Lãnh nhếch khóe miệng, đặt lên má cô một nụ hôn, cả hai ôm nhau ngủ đến sáng.

Tám giờ Nam Lãnh tỉnh dậy, anh phải đến tập đoàn tham dự cuộc họp quan trọng nên phải rời đi sớm.

Là mẹ Dương, Hàm Hi Họa lắc lắc đầu cho tỉnh táo rồi ngồi dậy dựa người vào đầu giường. “Đêm qua con quay phim muộn ạ.” Giọng cô khàn đặc không rõ vì mới ngủ dậy hay bị cảm cúm nữa.

Mẹ Dương không nghĩ nhiều, bà hỏi ý cô. “Cuối tuần sau con với Nam Lãnh về nhà ăn bữa cơm nhé?”

Hiện tại cô chẳng có ngày nghỉ cố định, may mắn “Mười năm thương nhớ” đã kết thúc, tạm thời cũng chưa vào đoàn phim mới, vốn định gật đầu với bà nhưng nhớ tới Nam Lãnh, sợ là anh bận. Cô hắng giọng hai tiếng. “Để con hỏi Nam Lãnh thử, nếu anh ấy bận thì mình con về ạ.”

Mẹ Dương cũng hiểu những gì con gái nói, công việc của Nam Lãnh trước giờ đều bận tối mặt tối mũi, có nhiều khi hai vợ chồng còn tận vài tháng không gặp nhau. Cứ hết đi công tác nước này lại tới công tác nước khác, hồi trước hai đứa chưa có tình cảm thì thôi không nói nhưng hiện giờ khó lắm mới có ý với đối phương mà cứ dăm ba hôm lại chia cách mỗi người một hướng thì làm sao gia tăng tình cảm vợ chồng được chứ


Chương 82
Danh sách chương
Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 8Chương 7Chương 9Chương 11Chương 1Chương 12Chương 13Chương 15Chương 17Chương 16Chương 14Chương 18Chương 19Chương 20Chương 10Chương 21Chương 22Chương 24Chương 23Chương 26Chương 27Chương 25Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 33Chương 35Chương 36Chương 34Chương 37Chương 32Chương 39Chương 40Chương 41Chương 38Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 57Chương 58Chương 59Chương 61Chương 62Chương 63Chương 60Chương 64Chương 56Chương 65Chương 66Chương 68Chương 67Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 73Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 86Chương 87Chương 88Chương 85Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 96Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 106Chương 107Chương 108Chương 105Chương 109Chương 111Chương 114Chương 113Chương 115Chương 110Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 124Chương 122Chương 121Chương 123Chương 125Chương 126Chương 128Chương 129Chương 127Chương 132Chương 131Chương 134Chương 130Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 133Chương 143Chương 144Chương 145Chương 147Chương 149Chương 151Chương 148Chương 150Chương 152Chương 153Chương 155Chương 154Chương 146Chương 156Chương 158Chương 157Chương 159Chương 160Chương 161Chương 163Chương 164Chương 162Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 171Chương 172Chương 174Chương 173Chương 175Chương 176Chương 178Chương 177Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 189Chương 188Chương 190Chương 191Chương 193Chương 192Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 199Chương 201Chương 200Chương 203Chương 204Chương 202Chương 206Chương 208Chương 207Chương 205Chương 210Chương 209Chương 212Chương 211Chương 213Chương 215Chương 217Chương 214Chương 216Chương 220Chương 221Chương 218Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 227Chương 219Chương 228Chương 229Chương 226Chương 230Chương 232Chương 231Chương 233