Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành - Hàm Hi Họa

Chương 105


Trước Sau

Chương 105

Nam Lãnh lau khóe miệng dính chút cháo trắng của cô, anh đáp. “Không có gì. Lão hồ ly kia muốn vờn bọn anh một chút thôi. Dù sao cũng đã chuẩn bị bản kế hoạch tốt rồi, nếu hắn không biết nắm lấy cơ hội thì cũng là thiệt cho hắn.”

Nghe đi nghe lại câu cuối cứ kỳ kỳ… Có phải người đàn ông của cô đang đặc biệt tự tin về mình không? Hình như là vậy rồi. Hàm Hi Họa mỉm cười véo nhẹ cánh tay của anh. Còn nói người ta không có đầu óc nếu từ chối anh đấy.

Biết ý nghĩ của cô, Nam Lãnh hơi mất tự nhiên nhưng anh trước giờ đều là vậy. Anh tự tin với mỗi một chuyện anh làm, chỉ duy nhất một chuyện không suôn sẻ đó là khi xưa không chiếm được trái tim cô. Nhưng giờ cô đã trọn vẹn thuộc về mỗi mình anh rồi.

Anh chuyển chủ đề. “Anh đã nghe dì Mân nói sơ qua vụ đụng xe. Hắn ta cũng được đấy. Dám ngủ quên khi lái xe? Còn đụng đuôi xe vợ anh.” Anh nhếch miệng. “Phải nhìn mặt mũi hắn ta ra sao.”

Hai mắt Hàm Hi Họa giật giật, cô nuốt miếng cháo rồi ngẩng mặt nhìn anh, không biết anh đang thuận miệng nói thôi hay muốn làm thật. Đường nào thì cô cũng không thích anh đi gặp tên Đàm Tu Hiên kia.

Ngẫm nghĩ cô nói. “Cũng không có gì lớn, hắn chịu trách nhiệm tu sửa xe lại cho em. Hôm qua hắn cũng đã xin lỗi em rồi, em không muốn làm lớn chuyện làm gì.”

Nam Lãnh cuối cùng cũng không truy cứu “hắn” theo ý cô. Chẳng qua vết thương của cô không có vấn đề gì lớn anh mới dễ dàng bỏ qua đấy. Nam Lãnh phát hiện kể từ ngày có Hàm Hi Họa ở bên, anh dường như cũng không còn là một tên đại nguy hiểm như xưa nữa. Là được cô tắm tưới bởi những điều sạch sẽ và tốt đẹp anh mới trở nên “con người” hơn.

Ăn uống xong, Nam Lãnh ngồi bên cạnh làm việc còn Hàm Hi Họa tiếp tục chơi điện thoại, thỉnh thoảng sẽ mè nheo làm nũng bảo anh gọt hoa quả cho cô ăn.

Thấy anh tập trung vào công việc như vậy, Hàm Hi Họa cũng không quấy anh nữa định rời phòng đi dạo thì eo đã bị ai đó ôm siết. “Em đi đâu?”

“Em đi dạo tí, anh cứ làm việc đi.” Hàm Hi Họa hôn lên môi anh một cái dỗ.

Anh vẫn đang có việc dở không thể cùng cô đi dạo được đành để cô đi một mình.

Hàm Hi Họa mới rời tầm mười phút thì có người gõ cửa sau đó không đợi anh lên tiếng người nọ đã tự động đẩy cửa vào.

“Họa Họa, anh đến…” Những chữ còn lại ngay tức khắc bị nuốt ngược lại, Đàm Tu Hiên kinh ngạc nhìn Nam Lãnh đang ngồi trên chiếc giường bệnh nhân, bộ dáng còn rất ung dung thoải mái.

Tia ngạc nhiên dư quang thoáng qua hai giây liền thu hồi lại. Nam Lãnh nheo mắt nhìn anh ta.

“Sao anh lại ở đây?” Đàm Tu Hiên bình tĩnh đăm đăm vào khuôn mặt của người đàn ông kia hỏi.

“Cô ấy đâu rồi?” Đàm Tu Hiên không thấy Hàm Hi Họa liền miễn cưỡng hỏi. Thực tế anh ta chẳng muốn cùng Nam Lãnh chung đụng hay mở miệng nói chuyện nhưng tình huống hiện tại không thể im lặng được.

“Cậu là người đụng cô ấy?” Anh chợt nghĩ đến nguyên nhân này, cũng nhớ lại phản ứng khi sáng của cô khi anh nhắc đến chuyện này. Chẳng hiểu sao Nam Lãnh rất khó chịu.

Anh làm sao không biết Đàm Tu Hiên. Chính vì biết rõ cô từng yêu cái tên khốn này nên hiện tại mới bực bội khi biết chính hắn đã đụng xe cô mà cô còn có ý không muốn truy cứu gì.

Không lẽ cô còn ý với hắn ta?


Chương 105
Danh sách chương
Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 8Chương 7Chương 9Chương 11Chương 1Chương 12Chương 13Chương 15Chương 17Chương 16Chương 14Chương 18Chương 19Chương 20Chương 10Chương 21Chương 22Chương 24Chương 23Chương 26Chương 27Chương 25Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 33Chương 35Chương 36Chương 34Chương 37Chương 32Chương 39Chương 40Chương 41Chương 38Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 57Chương 58Chương 59Chương 61Chương 62Chương 63Chương 60Chương 64Chương 56Chương 65Chương 66Chương 68Chương 67Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 73Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 86Chương 87Chương 88Chương 85Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 96Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 106Chương 107Chương 108Chương 105Chương 109Chương 111Chương 114Chương 113Chương 115Chương 110Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 124Chương 122Chương 121Chương 123Chương 125Chương 126Chương 128Chương 129Chương 127Chương 132Chương 131Chương 134Chương 130Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 133Chương 143Chương 144Chương 145Chương 147Chương 149Chương 151Chương 148Chương 150Chương 152Chương 153Chương 155Chương 154Chương 146Chương 156Chương 158Chương 157Chương 159Chương 160Chương 161Chương 163Chương 164Chương 162Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 171Chương 172Chương 174Chương 173Chương 175Chương 176Chương 178Chương 177Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 189Chương 188Chương 190Chương 191Chương 193Chương 192Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 199Chương 201Chương 200Chương 203Chương 204Chương 202Chương 206Chương 208Chương 207Chương 205Chương 210Chương 209Chương 212Chương 211Chương 213Chương 215Chương 217Chương 214Chương 216Chương 220Chương 221Chương 218Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 227Chương 219Chương 228Chương 229Chương 226Chương 230Chương 232Chương 231Chương 233