Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành - Hàm Hi Họa

Chương 139


Trước Sau

Chương 139

Nam Lãnh nhíu mày. “Là nam hay nữ?” Giọng nói của anh vẫn lạnh nhạt như với những người khác, chỉ là nghe kỹ sẽ cảm nhận chút dịu dàng.

Hạ Nghi Lạp cắn môi căm tức với thân thể mình, ngực cô ta phập phồng rồi cố gắng điều chỉnh trạng thái. Hít sâu cô ta đáp. “Là nữ ạ.” Dừng một giây cô ta cong môi bổ sung: “Em đoán là vợ yêu của anh?”

Trái tim Nam Lãnh đập trật một nhịp.

“Cô nghĩ ngơi đi. Chú ý sức khỏe.” Anh định cúp máy thì Hạ Nghi Lạp với gọi.

“Anh Lãnh…”

“Còn chuyện gì?”

Cô ta suy tư vài giây cũng lên tiếng. “Tại sao anh vẫn chưa ly hôn?”

Nam Lãnh cảm thấy Hạ Nghi Lạp đã quá phận. “Đó là chuyện của tôi.” Trong âm thanh ấy không còn chút dịu dàng nào nữa.

“Nhưng nó liên quan tới em.” Cô ta đỏ bừng mắt nâng giọng. Không chờ Nam Lãnh đáp lời cô ta uất ức nói. “Đáng ra em mới là vợ của anh. Cô ta…”

“Tôi nhắc lại lần nữa, cô vó ơn với tôi nhưng tôi không thể cưới cô.” Nam Lãnh đóng tập tài liệu lại, hai ngón tay nhéo nhéo mi tâm. Anh cảm thấy phụ nữ như Hạ Nghi Lạp thật khiến anh đau đầu. Nhưng người phụ nữ này… anh không thể vô tình vô nghĩa mà phớt lờ cô ta. Anh… nợ cô ta một mạng.

Nhận ra được sự tức giận trong giọng điệu của Nam Lãnh, Hạ Nghi Lạp biết mình đã thất thố, cô ta vội dừng lại: “Em xin lỗi, chỉ là… em… em sợ anh không quan tâm em nữa.” Cô ta ngoài tỏ ra đáng thương và dùng bệnh tật ra để giữ anh thì không còn cách nào khác. Đương nhiên cách này rất có tác dụng, cô ta rõ Nam Lãnh lạnh lùng, tàn độc nhưng anh cũng là một người có tình, có nghĩa. Là người có thù tất báo, có ơn sẽ báo đáp.

Nam Lãnh mệt mỏi ừ một tiếng rồi không chần chừ nữa, anh ngắt kết nối. Chuyện của Hạ Nghi Lạp… anh không biết phải nói thế nào cho Họa Họa hiểu. Anh lo một khi chuyện lộ ra, cô sẽ giận anh, thậm chí… muốn rời xa anh. Anh là người quyết đoán nhưng liên quan tới những gì về Hàm Hi Họa, anh đều bất lực.

Chú Trương gõ cửa mang đồ ăn khuya vào.

Nam Lãnh khẽ cười, anh nhắm nghiền hai mắt giọng lạnh lẽo: “Anh ta năm lần bảy lượt không giết tôi thì ra là vì muốn hủy hoại tôi từ từ.” Mọi thắc mắc, bí ẩn bao lâu nay cũng đã bày ra. Anh đương nhiên ngạc nhiên, không những thế còn khó mà chấp nhận được. Người ba anh đã từng kính nể, từng tôn thờ hóa ra cũng chỉ là một người đàn ông bội bạc. Có lẽ mẹ anh cũng phát hiện sự thật này, chỉ là bà không mong anh biết. Đến cả lúc sắp rời bỏ thế gian cũng nhất định mang theo bí mật về người đàn ông bội bạc gia đình xuống suối vàng. Dương như bà muốn trong mắt anh, người ba đó mãi mãi tồn tại với hình ảnh tốt đẹp nhất.

Bà đã yêu ông đến vậy, còn ông thì sao… một gã tệ hại. Đã vậy còn để lại một mầm giống xấu xa bắt anh phải gánh chịu. Đó là người anh trai cùng cha khác mẹ.

Trong căn phòng vang lên tiếng cười trầm đục của người đàn ông. Chẳng phải là tiếng cười vui vẻ, hạnh phúc hay thỏa mãn mà là bất lực, bi đát và trào phúng.

Chú Trương nhìn anh, ông mím môi. Chưa bao giờ ông thấy thương cảm cho người con trước mắt mình như lúc này. Cao cao tại thượng, luôn là kẻ bề trên, nhìn đời bằng bất cứ ánh mắt nào chỉ cần anh muốn. Nhưng đằng sau đó là một cuộc đời đầy thương tổn và sống trong lừa gạt.


Chương 139
Danh sách chương
Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 8Chương 7Chương 9Chương 11Chương 1Chương 12Chương 13Chương 15Chương 17Chương 16Chương 14Chương 18Chương 19Chương 20Chương 10Chương 21Chương 22Chương 24Chương 23Chương 26Chương 27Chương 25Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 33Chương 35Chương 36Chương 34Chương 37Chương 32Chương 39Chương 40Chương 41Chương 38Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 57Chương 58Chương 59Chương 61Chương 62Chương 63Chương 60Chương 64Chương 56Chương 65Chương 66Chương 68Chương 67Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 73Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 86Chương 87Chương 88Chương 85Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 96Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 106Chương 107Chương 108Chương 105Chương 109Chương 111Chương 114Chương 113Chương 115Chương 110Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 124Chương 122Chương 121Chương 123Chương 125Chương 126Chương 128Chương 129Chương 127Chương 132Chương 131Chương 134Chương 130Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 133Chương 143Chương 144Chương 145Chương 147Chương 149Chương 151Chương 148Chương 150Chương 152Chương 153Chương 155Chương 154Chương 146Chương 156Chương 158Chương 157Chương 159Chương 160Chương 161Chương 163Chương 164Chương 162Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 171Chương 172Chương 174Chương 173Chương 175Chương 176Chương 178Chương 177Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 189Chương 188Chương 190Chương 191Chương 193Chương 192Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 199Chương 201Chương 200Chương 203Chương 204Chương 202Chương 206Chương 208Chương 207Chương 205Chương 210Chương 209Chương 212Chương 211Chương 213Chương 215Chương 217Chương 214Chương 216Chương 220Chương 221Chương 218Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 227Chương 219Chương 228Chương 229Chương 226Chương 230Chương 232Chương 231Chương 233