Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành - Hàm Hi Họa

Chương 167


Trước Sau

Chương 167

Cũng tò mò nguyên do anh chấp nhận giúp anh ta để nắm quyền sở hữu lô đất kia nhưng anh không muốn tiết lộ, anh ta cũng không hỏi thêm. Đây là những thỏa thuận ngầm trong đàm phán. Anh ta tôn trọng anh, anh cũng tôn trọng anh ta. Miễn sao cả hai bên đều đạt được lợi ích cuối cùng

Hai hôm nay vì chuyện của Hàm Hi Họa nên Nam Lãnh không ngủ đủ giấc, hiện tại anh khá mệt mỏi về cả thể xác lẫn tinh thần. Định về thẳng biệt thự Nam gia thì bất chợt nhớ tới khuôn mặt đẫm nước mắt của cô lúc anh chuẩn bị rời đi kia… Người đàn ông thở dài cho xe chạy về hướng bệnh viện.

Quan hệ của cả hai chưa công khai ra bên ngoài anh không thể ngang nhiên vào thăm cô được. Một phần giờ này cũng có người trông coi cô, chắc là trợ lý nhỏ hay bên cạnh cô.

Đúng như anh nghĩ, vừa thấy Hạ Tiếu Mạt ra ngoài cô nàng vừa đi vừa nói chuyện điện thoại, Nam Lãnh đứng bên góc rẽ nghe loáng thoáng trợ lý nói Hàm Hi Họa đã ngủ. Chắc cô nàng thông báo với Lý Kỳ. Anh tranh thủ thời gian vào ngó vợ một chút.

Dù anh và cô đang vướng mắc chuyện kiếp trước nhưng anh rõ mình vẫn luôn yêu cô, quan tâm nhất cử nhất động của cô. Anh đề nghị ly hôn chẳng phải vì hối hận với những gì mình đã làm vì cô trong kiếp trước mà đơn giản anh muốn cô tự do mà không phải cố yêu anh.

Tuy cô nói cô yêu anh… anh vẫn không sao tin nổi, anh nghĩ cô đang ngộ nhận tình cảm cô dành cho anh. Là cô áy náy, hối hận nên cô đã mang tâm lý muốn bù đắp cho anh. Mà anh không thích cũng không muốn.

Anh khó chịu khi cô thương hại anh của kiếp trước. Có lẽ đó mới là nguyên nhân chính khiến anh đưa đến quyết định buông tay cô. Vì lòng tự tôn của anh. Một người như anh làm sao có thể để người khác thương hại mình, người đó lại còn là cô gái anh yêu bằng cả sinh mệnh.

Hàm Hi Họa mới ngủ không bao lâu nghe tiếng cửa mở cùng với một mùi hương quen thuộc – mùi chỉ thuộc về riêng anh. Cô nín thở giả vờ như ngủ say, cô không muốn phá tan khoảnh khắc hiếm hoi cả hai gần nhau thế này.

Nam Lãnh nhìn cô rất lâu, rồi bàn tay người đàn ông chạm nhẹ vào vết thương trên trán được quấn băng gạc của cô. Đây là lần thứ hai anh không bảo vệ tốt để cô bị thương, mà lần này còn nặng hơn trước.

Nam Lãnh giữ tay cô muốn đẩy cô ra nhưng sợ làm đau cô, cuối cùng bị cô càng quấy đến mụ mị đầu óc. Anh di chuyển tay siết lấy eo cô ép cô nâng lên. Từ bị động chuyển thành chủ động, Nam Lãnh ra sức ngậm mút từng chút cánh môi của cô gái. Anh tách chúng ra và đi sâu vào trong, cuốn lấy lưỡi cô dây dưa triền miên. Đã lâu không thân mật, hai người đều mê đắm cảm giác ướt át, ngọt ngào ngay lúc này.

Sau khoảng năm phút Nam Lãnh là người tỉnh táo đầu tiên, anh rời khỏi môi cô, hơi thở cả hai đều dồn dập.

Hàm Hi Họa chớp chớp cặp mắt đáng thương nhìn anh, cô bặm môi dưới của mình, rồi khẽ giọng: “Em nhớ anh lắm… mặc kệ anh muốn thế nào… em…” Có lẽ hơi ngại cô không dám nhìn anh rồi vô cùng hùng hổ lớn giọng: “Em nhất định không cùng anh ly hôn… em sẽ bám anh đến hết đời.”

Người đàn ông khẽ cười vuốt tóc cô, Hàm Hi Họa trợn tròn mắt kinh ngạc nhìn anh. Anh cười sao? Mà cười cái gì? Cô buồn cười thế à?


Chương 167
Danh sách chương
Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 8Chương 7Chương 9Chương 11Chương 1Chương 12Chương 13Chương 15Chương 17Chương 16Chương 14Chương 18Chương 19Chương 20Chương 10Chương 21Chương 22Chương 24Chương 23Chương 26Chương 27Chương 25Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 33Chương 35Chương 36Chương 34Chương 37Chương 32Chương 39Chương 40Chương 41Chương 38Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 57Chương 58Chương 59Chương 61Chương 62Chương 63Chương 60Chương 64Chương 56Chương 65Chương 66Chương 68Chương 67Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 73Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 86Chương 87Chương 88Chương 85Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 96Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 106Chương 107Chương 108Chương 105Chương 109Chương 111Chương 114Chương 113Chương 115Chương 110Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 124Chương 122Chương 121Chương 123Chương 125Chương 126Chương 128Chương 129Chương 127Chương 132Chương 131Chương 134Chương 130Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 133Chương 143Chương 144Chương 145Chương 147Chương 149Chương 151Chương 148Chương 150Chương 152Chương 153Chương 155Chương 154Chương 146Chương 156Chương 158Chương 157Chương 159Chương 160Chương 161Chương 163Chương 164Chương 162Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 171Chương 172Chương 174Chương 173Chương 175Chương 176Chương 178Chương 177Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 189Chương 188Chương 190Chương 191Chương 193Chương 192Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 199Chương 201Chương 200Chương 203Chương 204Chương 202Chương 206Chương 208Chương 207Chương 205Chương 210Chương 209Chương 212Chương 211Chương 213Chương 215Chương 217Chương 214Chương 216Chương 220Chương 221Chương 218Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 227Chương 219Chương 228Chương 229Chương 226Chương 230Chương 232Chương 231Chương 233