Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành - Hàm Hi Họa

Chương 223


Trước Sau

Chương 223

Cuối cùng Nam Lãnh căng quai hàm, anh nghiến răng, từng chữ thốt ra như bị đè ép một cách thô bạo. “Nam Kinh.” Anh thề anh sẽ khiến kẻ đứng đằng sau kia sống không bằng chết.

Mười giây cuối cùng, màn hình đã chuyển sang hình ảnh của bom hẹn giờ, từng tiếng đếm ngược như rút cạn hy vọng được sống trong lòng mỗi một người tại đại sảnh.

Năm giây…

Nam Lãnh nghiêng mặt nhìn chằm chằm Hàn Dĩ Ngôn, ánh mắt của anh không còn sự phức tạp hay bí ẩn thường thấy. Anh đang bày ra toàn bộ suy nghĩ của mình ngay lúc này cho Hàn Dĩ Ngôn rõ thông qua cặp mắt sâu hun hút.

Cứu người quan trọng nhất. Và đó là toàn bộ ý anh muốn truyền đến Hàn Dĩ Ngôn.

Khi còn một giây cuối cùng giọng nói chứa đựng sự nhẫn nhịn và thỏa hiệp của người đàn ông vang lên. “Hàn Mạt Nhu.”

Đồng hồ ngay sau đó dừng lại ở 00:00:32. Nửa giây đã cứu sống tất cả bọn họ.

Năm xưa Nam Kinh quen với mẹ của Hàn Dĩ Ngôn tức Hàn Mạt Nhu trước, sau lại vì rung động bởi vẻ đẹp hoạt sắc thiên hương của mẹ Nam Lãnh tức Sơ Vân mà rời bỏ Hàn Mạt Nhu nhưng ông vẫn bồi thường cho bà một số tiền đủ cho bà sống hết quãng đời về sau. Tiếc là Hàn Mạt Nhu cứng đầu không chấp nhận cái giá này. Bà cho rằng nó quá rẻ rúm không xứng với những gì bà đã hy sinh. Bà ra sức ép Nam Kinh phải cưới mình dù là làm vợ bé bà cũng chấp nhận nhưng Nam Kinh và cả Nam gia đều không đồng ý.

Khi Nam Kinh còn đang sức đầu mẻ trán nghĩ cách dàn xếp mọi chuyện thì Nam gia là ba của ông cũng là ông nội Nam Lãnh đã âm thầm uy hiếp, tống cổ đuổi Hàn Mạt Nhu ra khỏi nước đến một đất nước xa lạ, không người thân quen.

Đến lúc ấy bà mới hối hận vì xưa kia đã không chịu nhận tiền của Nam gia, hiện tại bà nhìn hai đứa con không đủ ăn no mặc ấm mà trái tim đau như bị cắt làm trăm mảnh.

Bà hận Nam Kinh cũng hận cả Nam gia, nếu vẫn còn ở trong nước ít ra bà có thể ổn hơn một chút, ít ra sẽ để hai đứa bé của mình đủ ăn. Nhưng ở đất nước xa lạ này, bà không biết ngôn ngữ của họ, họ cũng chẳng hiểu ngôn ngữ của bà, giao tiếp không suôn, trình độ lại không có, chỉ tốt nghiệp cấp ba thì làm được gì tại cái nơi không phải quê hương mình.

Bà chỉ đành xin làm những công việc chân tay, mỗi ngày bà làm từ năm giờ sáng đến mười giờ khuya, về đến nhà nhìn bé gái 7 tuổi đang ôm chặt bé trai 2 tuổi nằm ngủ trên cái chiếu đơn sơ, lạnh lẽo kia mắt bà đỏ hoe, rồi không nhịn được mà bật khóc. Bà chưa từng nghĩ cuộc đời mình sẽ rơi vào hoàn cảnh cơ cực đến mức này, cũng chưa từng nghĩ lòng người lại lạnh bạc đến thế.

Vì làm việc cực nhọc trong một thời gian dài, bà bắt đầu phát sinh mấy bệnh vặt. Xương khớp cũng đau nhức dù bà chỉ mới hai mươi mấy tuổi.


Chương 223
Danh sách chương
Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 8Chương 7Chương 9Chương 11Chương 1Chương 12Chương 13Chương 15Chương 17Chương 16Chương 14Chương 18Chương 19Chương 20Chương 10Chương 21Chương 22Chương 24Chương 23Chương 26Chương 27Chương 25Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 33Chương 35Chương 36Chương 34Chương 37Chương 32Chương 39Chương 40Chương 41Chương 38Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 57Chương 58Chương 59Chương 61Chương 62Chương 63Chương 60Chương 64Chương 56Chương 65Chương 66Chương 68Chương 67Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 73Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 86Chương 87Chương 88Chương 85Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 96Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 106Chương 107Chương 108Chương 105Chương 109Chương 111Chương 114Chương 113Chương 115Chương 110Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 124Chương 122Chương 121Chương 123Chương 125Chương 126Chương 128Chương 129Chương 127Chương 132Chương 131Chương 134Chương 130Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 133Chương 143Chương 144Chương 145Chương 147Chương 149Chương 151Chương 148Chương 150Chương 152Chương 153Chương 155Chương 154Chương 146Chương 156Chương 158Chương 157Chương 159Chương 160Chương 161Chương 163Chương 164Chương 162Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 171Chương 172Chương 174Chương 173Chương 175Chương 176Chương 178Chương 177Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 189Chương 188Chương 190Chương 191Chương 193Chương 192Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 199Chương 201Chương 200Chương 203Chương 204Chương 202Chương 206Chương 208Chương 207Chương 205Chương 210Chương 209Chương 212Chương 211Chương 213Chương 215Chương 217Chương 214Chương 216Chương 220Chương 221Chương 218Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 227Chương 219Chương 228Chương 229Chương 226Chương 230Chương 232Chương 231Chương 233