Chương 3020:
“Lục Họa, em cứ như vậy không kịp chờ đợi muốn đuôi tôi đi ư2 Lẽ nào, em một chút cũng không nhớ đến tôi sao?”
Nhới
Nhưng cô không thể nói, cô đã chuẩn bị xong tâm thê sinh con xong liền chết, cô hoàn toàn không nghĩ tới anh lại đột nhiên xuất hiện, nên làm sao bây giờ, hết thảy đều rồi loạn.
“Tôi không nhớ anh, Thượng Quan Mặc, anh ởi đi” Lục Họa khâu thị tâm phi.
Thượng Quan Mặc nhìn ánh mắt cô tránh né, biết cô đang nói dồi: “Lục Họa, em nhớ tôi, em chắc chắn giống nhớ tôi như tôi nhớ em, đúng không?”
“Tôi không có.”
Lục Họa muôn phủ nhận, thê nhưng Thượng Quan Mặc vươn tay bụm miệng cô, không cho cô nói ra lời tuyệt tình kia.
Lục Họa ngơ ngác nhìn anh, lòng bàn tay Thượng Quạn Mặc rơi vào đôi môi đỏ mọng mêm mại của cô ma sát qua lại vài cái, sau đó ngón tay anh xuyên vào trong mái tóc cô, cúi người hôn lên môi cô.
Ưm.
Lục Họa toàn thân mềm nhũn, cô cảm giác trong nháy mắt anh môi anh chạm vào môi cô, cô đã hóa thành đc vũng nước mềm nhữn trong ngực anh.
Nhưng, cô cũng không muốn lạc lối trong sự dịu dàng củng dụ dỗ của anh, cho nên vươn tay nhỏ bé đỡ lên lồng
ngực của anh, nóng nảy gọi tên anh: “Thượng Quan
“Tôi đây” Anh lên tiếng, đè sâu nụ hôn này hơn.
Anh nói, tôi đây.
Phụ nữ mang thai là cần nhất chồng bầu bạn, Lục Họa cũng không ngoạ Hiện tại trắng nốn viền mắt cô đột nhiên đỏ lên.
Nụ hôn kết thúc, Thượng Quan Mặc buông lỏng Lục Họa ra, thế nhưng anh vẫn kề lên mũi cô lưu luyên cọ xát, hai người cũng không nhẫn tâm đánh vỡ sự dịu dàng cửu biệt gặp lại này.
“Họa Họa, em đi theo tôi đi” Lúc này Thượng Quan Mặc khàn khàn mở miệng.
Cái gì?
“Thượng Quan Mặc, anh không hận tôi sao, tôi đã từng tổn thương anh như vậy, ba lần bồn lượt muốn chạy trốn khỏi anh, tôi nghĩ đến anh sẽ hận tôi.
Thượng Quan Mặc tự giêu nhếch môi: “Em nghĩ răng tôi không muốn hận em sao, có đôi khi tôi thực sự rất muốn rất muốn hận em, hận em vứt bỏ tôi, hận em bỏ tôi lại một mình, hận em cho tôi hạnh phúc lại hung hăng đánh nát nó, Lục Họa, chuyện em đã làm đủ đề tôi hận em tới trăm nghìn lần, thê nhưng… càng hận, tôi cảng yêu, Lục Họa, tôi yêu em.”
“Tôi thừa nhận tôi bị rẻ rúng, tôi luôn chữa lành vết sẹo và quên đi nỗi đau, thế nhưng chỉ cân em tỏ ra một chút quyên luyên yêu thương tôi, dù cho chỉ là một chút thuận theo, tôi liền không cách nào nữa buông ra tay em, tôi chỉ muốn đi cùng em, Lục Họa, tôi nghĩ, cả đời này tôi đã hết cách với em nôi.”