Chương 2979:
Đối với câu trả lời này, Lý Đản rất kỳ quái, anh ta nhìn Lâm Bất Nhiễm, đôi mắt Lâm Bắt Nhiễm vô củng sạch SÃ, không dính một hạt bụi, cô nhìn thẳng ánh mắt anh ta, không. hè che lắp cùng né tránh, có vẻ rất là thản nhiên, đôi với cô gái như thế, rất khó khiến người ta không có hảo cảm.
Lúc này bên tai truyền đến tiếng ồn ào, bởi vì Trương Hàn và Nhiễm Nhiễm bắt đầu bái đường, người chăm sóc cô dâu hô lớn: “Giờ lành đã đên, chú rễ cô dâu nhất bái thiên địa”
Trương Hàn và Nhiễm Nhiễm nắm một cái dây đỏ, hai người đối mặt với hướng trời đất khom người xuống thật sâu.
“Nhị bái cao đường”
Bởi vì Trương Hàn và Nhiễm Nhiễm không có bô mẹ nữa, tuy vị trí cao đường trống không, nhưng hai người vân hướng về phía vị trí này khom người chào thật sâu, cũng coi như đã bái.
“Phu thê giao bái.”
Theo tiếng hô to của người chăm sóc cô dâu, Trương Hàn và Nhiễm Nhiễm đối mặt với nhau bắt đầu rồi bái nhau. Cuối cùng người, chăm sóc cô dâu nói: “Kết thúc buổi lễ, đưa vào động phòng!”
Ò òò.
Tắt cả mọi người bắt đầu hoan hô, Trương Hàn năm tay Nhiễm Nhiễm đi vào động phòng.
Trong hôn phòng, rât nhiều người chật chội tiên đên, muôn náo động phòng, có người nói: “Hàn Vương, hỉ xứng” đâu, mau lấy hỉ Ï xứng mở khăn đội đầu của cô dâu, cũng cho tôi ngắm nhìn tuyệt sắc dung tư của Hàn Vương phi”
*Hï xứng: cán gỗ bọc vải đỏ để chú rễ lật khăn đội đầu của cô dâu, mọi người có thể search google từ này #f” để hình dung.
“= = “Tôi cảm thầy Hàn Vương phi nhất định sẽ có nhan sắc chim sa cá lặn, bế nguyệt tu hoa, bằng không làm sao có thể hàng phục Hàn Vương chúng ta, để Hàn Vương hôi tâm chữ”
Nhiễm Nhiễm rõ ràng cảm giác được mọi người khen cô †a qua loa, cái gì mà nghỉ thất ", gia, đây chính là nhục nhã cô tai Nhưng Nhiễm Nhiễm cũng biết tự có bao nhiêu cân lượng, bởi vì ân tình lúc đó cô ta mới có thể gả cho Trương Hàn, máy năm nay vị trí Trương Hàn càng: cao, đã trên cao nhìn xuông, mà cô ta từng gả cho thôn phu, dân trong thôn, phải chịu tàn phá, cô ta đã không xứng với Trương Hàn nữa.
Nhiễm Nhiễm chỉ có thể miễn cưỡng nhếch môi, hướng về phía Trương Hàn lộ ra nụ cười tựa như xâu hồ e dè. Trương Hàn không có biểu cảm gì, không ai có thể đoán được hắn suy nghĩ cái gì.
Lúc này đám người tiếp tục ồn ào lên: “Hàn Vương, chúng tôi đều là qua đây náo động. phòng, anh muôn nghĩ chúng tôi âm ï thế nào, nếu như chúng tôi ồn quá, anh sẽ không tức giận chứ!”
“Tôi thấy nên để Hàn Vương và cô dâu tử cùng ăn một quả táo tàu đi!