Chương 3014:
Trương Hàn cảm thấy lòng bàn tay trống rồng, hắn cả trái tim cũng rồng tuếch theo, quả nhiên, hắn đã thành công hù được GÓI.
Trương Hàn vươn tay, nhẹ nhàng ôm lây cô.
“Anh làm cái gì?” Lâm Bát Nhiễm không nghĩ tới hắn lại đột nhiên ôm mình, cô liền vươn tay muốn đầy hẳn ra. Trương Hàn hôn mái tóc cô, khàn khàn tiêng nói bên tai cô: “Lâm Bát Nhiễm, đề cho tôi ôm một cái, ôm một cái thôi, coi như cái ôm của chúng ta trước khi chia tay!” Bàn tay vốn đây hắn ra của Lâm Bắt Nhiễm chậm rãi cuộn tròn, mặc kệ cô có tâm trạng gì, sợ hắn đổi ý hay là nói lời từ biệt gì với hắn, cô cuối cùng vẫn lặng lặng đề hẳn ôm lấy.
Trương Hàn buộc chặt cánh tay, dùng sức ôm cô vào. rong ngực, hắn mong muốn biết bao thời gian có thể dừng lại vào lúc đó, đề hẳn mãi ôm cô.
Hắn nghĩ, nhiệt độ cơ thể cô, nhịp tim cô lúc này, cả đời hẳn sẽ không bao giờ quên.
Giờ khắc này, sẽ làm hẳn hoài niệm cả đời.
Hồi lâu sau, hắn chậm rãi buông lỏng cô ra: “Lâm Bất Nhiễm, ngươi đi đi”
Hắn thả cô, đồng thời nói, em đi đi.
Cho đến giờ phút này Lâm Bất Nhiễm mới có cảm giác chân thực, hẳn thực sự thả cô rời đi, Lâm Bất Nhiễm không do dự, chậm rãi đứng lên.
Thời khắc cuối cùng cô không biết nên nói cái gì, mập máy đôi môi, cô rât muôn nói “tạm biệt”.
Nhưng hai chữ này sao không thể nói thành lời, người đàn ông trước mắt đã hủy hoại nửa cuộc đời cô, là ác mộng cô Ì không thoát khỏi, nêu như có thê, cô cả đời cũng không muôn gặp lại hấn.
Cô từ đáy lòng không cách nào tha thứ cho hắn, cũng không muốn tha thứ cho hắn.
Lâm Bát Nhiễm xoay người, trực tiếp đi ra sơn động.
Lâm Bát Nhiễm cả kinh, những người đó đi mà quay lại, hơn nữa còn là tập trung hỏa lực bao vây nơi này.
Nếu như cô rơi vào trong tay bọn chúng, chắc chắn không sông được.
Lậm Bát Nhiễm bước nhanh hon, bắt đầu chạy.
Lúc này hoa lửa bên người vụt cao tận trời, tốc độ đầy ra cành cây của tên lão đại quá nhanh, gã thây được cô, lộ ra sự tàn nhẫn như dã thú hung ác: “Ha ha tiêu mỹ nhân, để cho chúng tôi tìm được rồi! Mau theo tôi trở về, không ngờ cô mạnh như vậy, sau khi trở về tôi phải dạy dỗ cÔ, cam đoan đề cho cô ngoan ngoãn”