Chương 2973: Lâm Bắt Nhiễm biết ý Nhiễm Nhiễm, cô phối hợp nói: “Những tôi đang mang thai, chắc là không có người đàn ông nào nguyện ý quen tôi đâu”
“Sao có thể, làm bồ không vui sao, cưới em họ về nhà, chờ đứa bé sinh ra có thê trực tiếp gọi anh ta là bồ rồi. Anh Hàn, anh nói có đúng không!?”
Loảng xoảng.
Trương Hàn ném dao rĩa trong tay xuống dĩa, phát ra tiếng vang chói tai.
Người làm nữ liền căng thẳng đi tới hỏi: “Chủ nhân, là bữa cơm hôm nay không hợp khẩu vị sao ạ? Chúng tôi lại đi chuẩn bị một lần nữa”
“Không cần, tôi ăn no rồi. ` Trương Hàn kéo ghế đứng dậy, cầm áo khoác trực tiếp bỏ đi.
Âm một tiếng, hắn đóng sầäm cửa.
Sắc mặt Nhiễm Nhiễm rất tệ, cô ta ăn một miễng thịt bò, vị như sáp nên, cô ta liếc mắt Lâm Bất Nhiễm đói diện: “Lâm Bất Nhiễm, cô không sợ sao?”
Lâm Bắt Nhiễm: “Sợ cái gì?”
“Với sự sủng ái của anh Hàn với tôi, cho dù tôi có làm cái gì với cô, anh Hàn cũng sẽ không có ý kiến, hiện tại mạng cô đang trong tay tôi”
Lâm Bát Nhiễm nhìn Nhiễm Nhiễm, cô cũng không biết vì sao, Nhiễm Nhiễm càng như vậy, cô càng có thể thấy rõ… trái tim của Trương Hàn đối với cô.
Kỳ thực cô cũng rất kỳ quái, Trương Hàn vậy mà lại thích cô.
Thế nhưng, cô không thích hắn.
Cô nhớ kỹ cô đã từng từng nói với hắn, ngàn vạn lần đừng thích cô, bởi vì đó là giây phút hắn bắt đầu thua.
Lâm Bắt Nhiễm vài phần đau lòng nhìn cô ta: “Nhiễm Nhiễm, cô biết không, chúng ta có quá khứ tương tự, bât đồng chính là cô bị người khác tàn phá, mà người tàn phá tôi chính là người trong lòng cổ, tôi biết cô oán tôi hận tôi, nhưng cô nhìn không thấy bi ai cùng bật lực của tôi. Cho tới bây giờ tôi đều là trò chơi của cô và Trương Hàn, là các người hủy nhân sinh tôi mạnh mẽ lôi tôi vào, từ trước tôi là một con cờ, thân bắt do kỷ, hiện tại tôi vẫn là một con cờ, thả 'h là không thả tôi toàn dựa vào một câu nói của các người.”
"Các người có nghĩ tới hay không, các người quấn quýt yêu hay không yêu, mà tôi, chỉ một mực nỗ lực sinh tôn, tôi muốn để cho mình sông sót, cho nên chưa bao giờ là tôi nợ các người, thu hồi tự thê cao cao tại thượng bễ nghễ của người đi, cho tới bây giờ đều Ìà các người nợ tôi
“Tôi vẫn cảm thấy bản tính cô không xấu, cô hiền lành, nhưng khi nhìn cô từng bước một hắc hóa, dần dần đánh mắt bản tâm, tôi rất đau lòng”
“Nhiễm Nhiễm, tuy là tôi không thể làm gì, thế nhưng tôi muôn nói với cô một câu, đừng đê cho bản thân trỏ nên hoàn toàn biến chấ Nói xong, Lâm Bát Nhiễm nhắc chân rời đi.