Chương 3033:
Cậu từ nhỏ đã không có mẹ, thế nhưng trong lòng cậu có một người mẹ.
Cậu thương mẹ cậu.
Một ngày rât nhanh đã qua, nhà trẻ tan học, Thượng Quan Diệp đi tới ngoài công trường, lúc này một đám nhóc vây. quanh phía sau cậu, mọi người líu ríu nói không ngừng “Thượng Quan Diệp, bố cậu đâu, hiện tại đã tan học, bố cậu chắc là sẽ tới đón cậu nhỉ, chúng tội đều phải gặp người bố kia siêu cấp lợi hại đẹp trai kia của cậu một lần”
“Đúng vậy, Thượng Quan Diệp, ngày hôm nay là ngày đầu tiên cậu đên nhà trẻ, bố mẹ cậu đều sẽ tới nhỉ! Bồ cậu đẹp trai, mẹ cậu tốt như vậy, chúng tôi đều Dư kịp chờ đợi muốn gặp rồi”
Thượng Quan Diệp không để ý đến những nhóc con đó, cậu đi ra ngoài cổng.
Ven đường đậu một chiếc xe đen có rèm che, Thím Chu rất xa liên chạy qua đây: “Tiểu thiếu gia, tan học rồi, ngày đầu tiên đi học có quen không con, có bạn nào bắt nạt con không?
“Không có; Thượng Quan Diệp lắc đâu.
“Vậy là tốt rồi, chúng ta về nhà đi”
Thím Chu dắt tay Thượng Quan Diệp.
Vì vậy Thượng Quan Diệp nghe được tiếng xì xào thât vọng phía sau, các bạn nhỏ bàn tán âm ï “Đó là bà của Thượng Quan Diệp Sao, vì sao bỗ mẹ cậu ây chưa tới?”
“Ngày đầu tiên chúng ta tới nhà trẻ bô mẹ đêu tới đón, ngày này là một ngày quan trọng đáng giá kỷ niệm, bố mẹ phải
tham dự, thê nhưng Thượng Quan Diệp cũng chỉ có bà, có. phải do bố mẹ cậu ấy không thương cậu ây không?”… Thượng Quan Diệp lên xe, thím Chu ngôi bên cạnh quan tâm hỏi cậu: “Tiêu thiệu gia, tôi nay Con, muôn ăn cái gì, để bà nói dì Nghê…”
Câu nhìn về phía thím Chu: “Bà Chu, bộ con đâu? Ngày hôm nay là ngày đầu tiên con đền nhà trẻ, vì sao bố không tới?” Thượng Quan Diệp đeo chiếc balo màu Kinh da trời thật to, chân cậu vẫn còn ngần, ngồi ở hàng ghế sau hai chân không chạm đất, cho nên cậu tùy ý vắt đôi chân trắng như tuyết vào nhau, giờ phút này cặp mắt sáng như sao kia đang chăm chú nhìn thím Chu.
Thượng Quan Diệp không nói lời nào, cậu mới không tin, cậu một chút cũng không, hê cảm nhận được tình yêu của bô dành cho cậu.
"Tiểu thiếu gia, bố con thật sự rất yêu con, khi con còn bé là do sinh non, mới chín tháng hơn đã ra đời, khi con đó con ở. trong lồng ấp trong bệnh viện, còn bố con không phân ngày. đệm canh giữ bên ngoài lông ấp, bố nằm ở ngoài cửa số
trông con, thậm chí không dám chớp mặt, bố sợ bố chớp. mắt một cái con liền biến mắt…”
Thím Chu nhớ lại chuyện cũ, vẻ mặt rất bi thương: “Hai tháng sau con ra khỏi lông âp nhưng cơ thê vẫn rất yếu, thường Xuyên cảm mạo nóng sốt, bộ con hơn nửa năm không đi ra ngoài làm việc, chỉ ở nhà tập trung chăm sóc cho con, bồ con không để cho các bà chạm vào con, đút con uông sữa, thay tả cho con đều đích thân bộ làm, có lúc ban đêm con sốt cao, bồ liền 2n con dỗ con cả đêm, cũng thức trăng.