Chương 2991:
“Được Hàn Vương phi, tôi chờ điện thoại của cô đó”
Hai người cúp điện thoại, Nhiễm Nhiễm đứng ngồi không yên, cô ta quyết định, cho dù Trương Hàn không đông ý, cô ta cũng muôn len lén đên ngôi chùa kia một chuyến. Buổi tồi, Nhiễm Nhiễm đợi Trương Hàn về nhà, thế nhưng cô ta đợi mãi, cũng không có đến khi Trương Hàn, cô ta ngôi ở trên ghế sa lon lại bắt đầu miễn man suy nghĩ, Trương Hàn đi đâu rồi?
Hắn là đi tìm Lâm Bát Nhiễm, hay là lại có những người phụ nữ khác ở: bên ngoài?
Lúc này. người làm nữ tiến lên phía trước nói: “Phu nhân, cơm tối đã xong rôi, chúng ta dùng bữa trước đi ạt” Nhiễm Nhiễm âm tình bắt định nói: “Không cần, tôi muốn chờ chồng tôi về nhà ăn chung, anh ấy vì sao phiio trỏ lại, anh ây đã gọi điện về chưa?”
Gần đây tâm trạng Nhiễm Nhiễm vẫn phập phông bất định, bác sĩ tâm lý nói không thẻ kích thích cô ta, cho nên đám người hầu cũng thận trọng hầu hạ: “Phu nhân, chủ nhân không gọi vê, nhưng chắc là tối nay chủ nhân có chuyện. làm trễ nãi, trước đây chủ nhân đều trỏ về rất khuya, tử khi kết hôn, chủ nhân đều đúng hạn về nhà, nhìn ra được chủ nhân đối với phu nhân rất dụng tâm, chỉ cân cô nói ra yêu cầu, chủ nhân đều xem như ngoan ngoãn phục tùng”
Nhiễm Nhiễm băn mắt tới, cô ta tức giận trừng. mắt người làm nữ: “Lời này của cô là có ý gì, cô là bất bình thay chủ nhân nhà CÔ à, cứ như sau khi anh ấy kết hôn vẫn là anh ấy nhân nhượng tôi, mà tôi vân luôn cô tình gây sự?”
Người làm nữ sợ đến run run, sắc mặt trăng bệch nói: “Phu nhân, tôi không phải ý này, tôi không dám…”
Nhiễm Nhiễm thông. suốt đứng dậy, cô ta câm lầy một cái chén trà rồi dùng sức ném xuống thảm: “Tôi biết các người ở sau lưng chê cười tôi, các người đều coi thường tôi!”
Sắc mặt Trương Hàn có chút tái nhọt, hắn nhìn thoáng qua Nhiễm Nhiễm định lên lâu, không muôn vướng víu. Thủ hạ tâm phúc cười xòa nói: “Phu nhân, chủ nhân đêm nạy xử lý một ít việc gập, cho nên vê trê, cô yên tâm, tôi toàn bộ hành trình đều ở cùng chủ nhân, chủ nhân tuyệt đồi không đi ra ngoài chơi loạn, từ lúc kết hôn, một con ruồi cái bên người chủ nhân cũng không có.”
Nhiễm Nhiễm hừ lạnh một tiếng, căn bản không tin, thái độ không ngó ngàng đó của Trương Hàn không thể nghỉ ngò thả một ngọn đuốc trong lòng cô ta, cô ta không tha chạy lên trước, kéo lại cánh tay Trương Hàn: “Anh Hàn, anh cho rằng như vậy tôi sẽ tin sao, anh ta là thủ hạ của anh, đương nhiên nói đỡ cho anh, anh hãy thành thật khai báo, anh đến tột cùng đi lăn lộn ở đâu nữa, lại là con tiện nhân nào mê mắt anh?”
Lúc này Trương Hàn đột nhiên rên một tiêng.
Nhiễm Nhiễm cứng đờ, cô ta lúc này mới phát hiện tay Trương Hàn vân đặt trên bụng phải của hẳn, hiện tại chỉ thấy lượng lớn máu tươi từ bên trong chảy ra.