Chương 3030:
Anh không ngờ Lục Họa sinh nhanh như vậy, cách ngày dự sinh còn tận mây tuân lễ cơ mà, sao cô đột nhiên sinh tôi.
Đây là… con trai anhl Thượng Quan Mặc vươn tay, nhận . lấy, Tiêu Diệp Diệp, khi cơ thể nhỏ nhãn mêm mại truyền đến trong ngực anh, cả người anh có vẻ vụng về, động tác cần thận từng li từng tí, không biết ôm con, rất sợ sẽ làm đau con.
Thập Thất cao hứng nói: “Chủ nhân, chúc mừng, anh đã thăng cập làm bố rồi!” Đúng vậy, anh làm bố Thượng Quan Mặc viền mắt đỏ bừng nhìn Tiêu Diệp Diệp, đôi mắt đen lúng liếng của Tiểu Diệp Diệp cũng nhìn anh, hai bố con bôn mất nhìn nhau.
Một khắc như thế, tuyệt đối là thời khắc vui vẻ nhất trong cuộc đời Thượng Quan Mặc, Tiểu Diệp Diệp là truyền thừa của sinh mạng anh, anh có con trai rồi!
e.0e oe.
Lúc này Tiểu Diệp Diệp đột nhiên khóc.
“Tiểu Diệp Diệp, sao con lại khóc?”
Thập Thất nói: “Chủ nhân, tôi không thây Lục Họa Công chúa, tiêu thiều gia là người Lục gia đưa tới, người Lục gia nói… bọn họ đã dựa theo ước định giao tiểu thiếu gia cho chủ nhân nuôi nâng, vê sau anh và Lục Họa Công chúa tình đoạn ý tuyệt, Sẽ không có bắt kỳ quan hệ gì nữa, hy vọng chủ nhân có thê chăm sóc tiểu thiếu gia thật tốt, đây cũng là cốt nhục Lục gia, nêu như người Lục gia phát hiện chủ nhân đối với tiểu thiêu gia không tốt, Lục gia sẽ lấy tiểu thiểu gia ve.
Viên mặt Thượng Quan Mặc đỏ bừng, hay cho một câu tình đoạn ý tuyệt, rât tốt, Lục Họa thật là lòng dạ ác độc. Cô sinh con xong liền giao con tới, cô làm quyết tuyệt như vậy lẽ nào là sợ anh lại dây dưa với cô sao?
Thượng Quan Mặc nhìn Tiểu Diệp Diệp gào khóc đòi ăn trong lòng, nặng nề nhằm mắt, bố con bọn họ không cận cô, hiện tại về sau cũng sẽ không cần côi Thượng Quan Mặc năm bàn tay nho nhỏ của Tiệu Diệp Diệp đặt ở bên môi hôn, qua hồi lâu anh nói giọng khàn khàn: “Con trai, vệ sau chúng: ta sẽ sống nương tựa lẫn nhau rồi.
Ba năm sau. Trong một ngôi biệt thự, thím Chu chạy lên lầu, bà giơ tay gõ cửa một căn phòng, ' lớn tiếng gọi, "Tiểu thiếu gia, tiêu thiếu gia, nên dậy rồi, hôm nay là ngày đầu tiên con đến nhà trẻ, không thê tới trễ được đâu”