Chương 3099:
Lúc này Thập Thất gõ cửa đi đến, đưa tới một thời khỏa biểu: “Tổng thống, ngày mai anh cần bay đến nước S tham gia hội nghị tài chính, hôm sau mới có thê bay trở về”
Anh phải đi xa rồi.
Ngay từ đầu lúc con trai còn nhỏ, anh tận lực phối hợp thời gian, không đi công tác, thê nhưng con trai Phàm rãi lén lên, hành trình của anh cũng ngày càng nặng nẻ, thường phải bay đi bay vê, một năm này thời gian ở cùng con trai cũng bắt đầu vơi dân.
Hiện tại, anh lại phải đi xa.
Người Lục gia còn ở nơi này, còn có cô Kỳ Kỳ cậu bé thích, quên đi, anh cứ an tầm đi công tác thôi! Để cho cậu nhóc chơi vui vẻ.
Thượng Quan Mặc gật đầu: “Được, sắp xếp đi!”
Ngày hôm sau.
Thượng Quan Diệp lúc tỉnh lại phát hiện bên người trỗng không, cô Kỳ Kỳ không thây đâu.
Cậu bé cảm thấy rất kỳ quái, cô Kỳ Kỷ của cậu đậu?
Cậu bé lầu tìm được thím Chu: “Bà Chu, bà có thấy cô Kỳ Kỳ không?”
Thím Chu đang bận rộn dưới bếp: “Tiểu thiếu gia, cô Kỳ Kỳ sáng sớm đã đi rồi.
“A, đã đi rôi ạ?” Tâm trạng cậu bé có hơi tụt xuông, cô Kỳ Kỳ vì sao không nói lời từ biệt với cậu chứ, cậu rất luyến tiếc cô Kỳ Kỳ.
Thím Chu an ủi xoa xoa cái đâu nhỏ của cậu bé: “Tiêu thiêu gia, cô Kỳ Kỳ nói, sợ tạm biệt sẽ làm con buôn, cho nên không ở trước mặt nói tạm biệt con, cô Kỷ Kỳ còn có việc cân hoàn thành, không thể ở cạnh con mãi được, cô Kỳ Kỳ còn nói, sứ mệnh làm Bạch Kỳ đã hoàn thành viên mãn, cô cần phải đi đến cuộc đời kề tiếp.”
Cậu bé rất nghi hoặc, cô Kỳ Kỳ nói là ý gì?
Thím Chu cũng không quá hiểu, tóm lại cô Kỳ Kỳ người ta cũng không thể vẫn ở cạnh tiểu thiếu gia nhà Mini Cái này không thích hợp.
Thím Chu sửng sốt: “Tiểu thiếu gia, con nói mê sảng cái gì vậy, bà ở chỗ này lâu như vậy cũng không gặp được mẹ con, mẹ con làm sao sế tới đây chứ?”
“Bà Chu, bà cứ chờ xem đi, mẹ con nhất định sẽ t Cậu bé ăn sáng xong sau đó trở về phòng mình bắt đâu sửa soạn mình thật tươm tất, chỉ cần nghĩ đến lát nữa sẽ gặp. được mẹ mình, cậu đã cảm thầy vô cùng hưng phần. Thím Chu không tin mẹ cậu bé ngày hôm nay sẽ đến, người đã biến mắt trọn ba năm, chữa từng xuất hiện làm sao có thể nói đến thì đến?
Thím Chu tiếp tục làm việ ần đến buổi trưa: “ding dong” một tiếng, chuông cửa biệt thự đột nhiên vang lên.
Ai vậy? Thím Chu nhanh chóng chạy tới mở rộng cửa: “Là vị nào?”