Chương 3069:
“Thượng Quan Tổng thống, chúng tôi nhớ Tiêu Diệp Diệp, Tiểu Diệp Diệp nhật định cũng rất nhớ chúng tôi, chẳng lế chút ây ây thời gian cậu cũng không thê cho chúng tôi sao, Tiêu Diệp Diệp từ nhỏ đã khuyết thiếu tình DU ẾI cậu không nên để cho thằng bé. .
“Hóa ra các người cũng biết Tiêu Diệp Diệp từ nhỏ đã khuyết thiếu tình thương?” Thượng Quan Mặc đột nhiên cất lời.
Bên kia trì trệ.
Thượng Quan Mặc một tay đút trong túi quận, mỉa mai nhéch môi mỏng, anh trầm thấp nói: “Hóa ra các người vẫn luôn biết “Diệp Diệp thiếu khuyết tình thương, nhưng là các người đã làm gì cho Diệp Diệp?”
“Đúng, tôi biệt Tiểu Diệp Diệp nhớ hai người, muốn gặp hai người, tôi còn biết Tiểu Diệp Diệp nhớ mẹ nó, mỗi ngày mỗi đêm mỗi phút mỗi giây đều đang nhớ, vậy tôi có phải là cũng hẳn là mời mẹ nó tới gặp nó một lân?” Nói xong Thượng Quan Mặc bật cười một tiêng, đáy. mất tràn đầy chế giều lạnh lùng: “A, tôi quên mất, mẹ của Diệp. Diệp quá bận, bận đến ba năm này không hệ thây chút bóng dáng, tôi chỉ muôn hỏi cô ta một câu cô ta có phải đã quên đi mình còn có một đứa con trai, cô ta có phải đến con trai mình dáng dấp ra sao cũng không biết!” Thượng Quan Mặc gần như gầm nhẹ làm cho bầu không khí trong nháy mắt hạ xuống không độ, bên kia hạ Tịch Quán im lặng, không biết nên nói cái gì.
Thượng Quan Mặc nhắm mắt: “Cũng là vì tốt làng Diệp Diệp, hai người có thể chỉ trích tôi, vì sao lại không thể về nhà hỏi một chút con gái ngoan của mình, hỏi cô ta mây năm này có cho Diệp Diệp nửa phân tình thương của mẹ hay chưa”
“Hai người đã gặp Diệp Diệp, Diệp Diệp có nhớ mẹ mình bao nhiêu, thương mẹ mẹ mình bạo nhiêu, hai người so với ai khác, đều biết, đừng nói dõng dạc như thế, tình yêu của Lục gia các người đối với Diệp Diệp ở trong mắt tôi chính là trào phúng lớn nhất đối với cha con chúng tôi” “Còn có, tôi không muốn lặp một lần nữa, nêu trong lòng cô ta không có đứa con trai này, vậy Lục gia các người sẽ không có quyên lợi tới thăm cháu, chặt đứt cái ý niệm này đi”
“Tút tút” hai tiếng, Thượng Quan Mặc trực tiêp cúp điện thoại rôi.
Thượng Quan Mặc đột nhiên xoay người, anh ở cạnh cửa thây được một thân ảnh nho nhỏ, Thượng Quan Diệp tới. Cậu bé mới từ trên giường leo xuống, mặc trên người bộ đô ngủ họa tiệt nhân vật hoạt hình, cậu không mang giày, chân trần giãm trên mặt đắt, hiện tại đôi mắt đen to linh lợi của cậu đang nhìn anh.
Cậu có phải đã nghe được anh gọi điện thoại hay không? Thượng Quan Mặc có chút không vui, anh Nấ TU ánh mắt chỉ chỉ cậu nhóc: “Thượng Quan Diệp, ai cho con nửa đêm rời giường, cũng không biết mang giày vào à?”
Chân trần như vậy sẽ lạnh.
Lực chú ý của cậu nhóc : không đặt trên chân mình, bởi vì cậu đã nghe được bồ và bà ngoại gọi điện thoại, cậu không vui nhệch lên miệng nhỏ, lên án nói: “Bố, bố thật không có lễ phép, tại sao bố có thê nói với bà ngoại như vậy, bà ngoại là mẹ của mẹ, bố nên tôn kính bài”