Chương 3200
Huống chỉ, cô không chấp nhận Lý Đản cũng có nguyên nhân ở phương diện này.
Thật ra thì ba năm trôi qua, Lâm Bất Nhiễm đã bắt đầu cuộc. sông mới, cô không bài xích yêu đương kết hôn, tìm một người bô cho Nguyệt Nguyệt.
Nhưng Lý Đản là anh em của Trương Hàn, cô giác không tốt lãm.
“Bất Nhiễm, em thật sự quên bố của Nguyệt Nguyệt rôi sao?” Lý Đản đột nhiên hỏi một câu.
“Cái gì?”
“Bất Nhiễm, em bây giờ đã bắt đầu lại cuộc sông mới, nhưng †ại sao em luôn nhắc tới anh ta, có lẽ chính em cũng không có phát giác trong kế hoạch cuộc sông và tương lai của em, thật g giông như vẫn sẽ bị anh ta ảnh hưởng”
Hàng mi Lâm Bắt Nhiễm run rấy, là thê tr?
Không.
Lâm Bát Nhiễm lắc đầu: “Tôi như vậy chỉ vì anh ta là bố của Nguyệt Nguyệt, chúng tôi có chung một đứa con gái.
Lúc này một tiếng chuông du dương vang lên, điện thoại tới. “Xin lỗi, tôi nhận điện thoại”
Lâm Bát Nhiễm đi qua một bên nhận nghe điện thoại, là Lục Họa gọi, bên kia truyền đến giọng nói ngọt n của Tiêu Nguyệt Nguyệt: “Mẹ oi..
Lâm Bắt. Nhiễm “ơi ” một tiếng, gió xuân buổi đệm thổi vào mặt, ánh đèn vàng hắt xuống, phủ lên khuôn mặt xinh đẹp dịu dàng của cô một ánh sáng dịu dàng xinh đẹp.
Lý Đản đứng ở phía sau nhìn cô, cô gái này, vào ba năm trước lần gặp đâu tiên anh đã rung động.
Nhưng, anh luôn cảm giác mình không cách nào đến gần cô.
Lý Đản bâm một bức ảnh trong album ra, anh đã bí mật chụp ở nhà hàng Tây vừa rồi, rồi anh đăng nó lên một vòng bạn bè.
Trương Hàn và Nhiễm Nhiễm trở về, Trương Hàn đi tới thư phòng, hắn câm điện thoại ra, rất nhanh liền thầy bài đăng của Lý Đản.
Lý Đản đăng một tắm ảnh anh ta nắm tay cùng Lâm Bất Nhiễm ở trong nhà ăn, còn đăng caption tiếng Anh — My. love.
Tình yêu của tôi.
Động tác Trương Hàn hút thuốc lá ngừng một lát, đôi mắt xuyên qua khói mù lượn quanh rơi vào người Nhiễm Nhiễm: “Cô gần đây lại nhàm chán à? Cô có thê đi đánh bài mua quân áo”
"Em không muốn những thứ kia, chơi đã rôi, rât nhàm chán”
vậy cô muốn có con đề vui sao?” "Đúng vậy, em cũng đến tuổi sinh con làm mẹ rồi, chồng, chẳng lẽ anh không muôn làm bô sao? Em bảo đảm, chỉ cần có con, sau này em nhất định sẽ là một mẹ hiền vợ đảm, em sẽ không hay nỗi điên nữa!”
Trương Hàn không có biểu cảm gì: “Cô muôn cái gì cũng được, con thì không.”