Chương 3037:
Thượng Quan Diệp đứng nghiêm ở một bên, so sánh với cái các bạn nhỏ có ba mẹ quan tâm ân cần thăm hỏi, một mình cậu có vẻ rất cô đơn, cậu ngắng đầu nhìn thoáng qua người phụ huynh kia, sau đó lạnh lùng phản bác: “Đó là bọn chúng mắng người trước!”
“Này, mày hỗn thật đó, mày là đứa con hoang ở đâu chạy. đên đây hả?”
Một người phụ huynh lúc này tâm tình kích động đi lên Trước.
Lúc này một giọng nói trầm thấp từ tính vang lên: “Anh đang nói ai là con hoang?”
Bước chân của người phụ huynh kia dừng lại, mọi người nhao nhao quay đầu nhìn về phía người đàn ông đang đi tới hành lang kia, anh ta rất cao, khoảng chừng 1m8 mấy, mọi người phải ngắng đầu nhìn lên, anh ta mặc một thân áo sơ mi đen, quân tây dài đen, vải vóc đắt giá tôn lên dáng người cao lớn hoàn mỹ, đôi chân kia có bao nhiêu thẳng bao nhiêu dài không cân phải nói, làm người ta nhìn mà chảy nước. miếng.
Anh một tay đút vào túi, một tay khác câm chìa khóa xe, ngược năng đi đến, ánh mặt trời soi lên anh một ‘ tầng ánh: sáng xán lạn, anh cứ đứng lẳng lặng cứ vậy, cặp mắt sắc bén như chim ưng lãnh đạm liếc lên mặt đám phụ huynh kia một vòng.
Đám phụ huynh đều kinh hãi, bọn họ cho tới bây giờ chưa từng gặp qua người đàn ông nào anh tuân như thề, hơn nữa khí thế anh ta thật mạnh mẽ, khi ánh mắt anh ngừng trên
mặt họ, họ chỉ cảm thầy lạnh cả người, chỉ muốn chạy trốn. Đúng rồi, người đàn ông này sao trông quen quen, bọn họ di h3 như đã thây qua ở đâu.
Thượng Quan Mặc nhìn bọn họ, nhấp môi mỏng, lập lại: “Tôi đang hỏi các người ai là con hoang?”
Lần này anh thả chậm ngữ điệu, đám phụ huynh nhất thời cảm thấy thái sơn áp đỉnh.
Lúc này có người nhớ tới Thượng.
Quan Mặc là ai, gương mặt này cùng.
gương mặt thầy trong TV đó hoàn mỹ chông lên nhau, anh chính là…
Thượng Quan Tổng thống!
Trời ạ, Tổng thống giá lâm.
Mà Thượng Quan Diệp vậy mà là con trai của Tổng thống! Đám phụ huynh sợ đến sắc mặt trắng bệch, nhai chân như nhữn ra, bọn họ cảm thấy thế giới này huyền ảo đến lạ.
Thượng Quan Mặc lúc này mới thu hồi HH mắt, anh đi tới trước mặt Thượng. Quan Diệp, không vui lên tiêng hỏi: “Thượng Quan Diệp, nói, chuyện gì xảy ra?”
Thượng Quan Diệp nhìn bố mình, nặng nê hừ một tiêng. Thượng Quan Mặc lúc này nhíu lên mày kiêm: “Thượng Quan Diệp, mau nói!”
Một câu nói này làm Thượng Quan”
Diệp nhanh chóng xù lông, cậu muốn lây tờ báo chí trong tay vô vào trên mặt bó, thế nhưng bộ rất cạo, cậu đành bỏ qua, cậu chỉ có thể khí thế lùn một chút vỗ tờ báo vào trên chiếc đùi bền chắc của bó: “Tự bố nhìn chuyện tốt bố làm đi!”