Chương 3165
Lúc này một chuỗi chuông du dương vang lên, đột nhiên cô có điện thoại, là Thượng Quan Mặc đánh gọi.
Anh sao lại gọi điện thoại về?
Lục Họa phím ấn tiếp thông: “Alo, chồng ơi sao vậy, anh lên máy bay chưa?”
Thượng Quan Mặc: “Anh còn chưa lên máy bay, anh đột nhiên không muôn mặc áo khoác màu đen nữa, em giúp anh lầy áo khoác màu xanh ở nhà tới đây”
Hả?
Lục Họa trước kia không cảm thấy anh yêu hình tượng như vậy: “Được, bây giờ em đưa qua cho anh”
“Mang con trai tới luôn.”
Lục Họa nhìn cậu bé một chút: “Mang con trai tới làm gì?” “Anh nhớ con trai, không được à?”
“Được rồi, chờ lát nữa em đến liền”
Lục Họa trở về phòng lấy áo khoác màu xanh da trời anh chỉ định, sau đó nắm tay cậu bé: “Diệp Diệp, đi, chúng ta đến sân bay đưa quân áo cho bô thôi.”
“Dạ dạ” Cậu bé vui vẻ nói.
Lục Họa mang con trai đi tới sân bay, xa xa cô liền thấy bóng người cao ngắt anh tuấn kia của Thượng Quan Mặc, cô chạy tới: “Chồng ơi”
Thượng Quan Mặc xoay người nhìn cô: Đền rồi à? Lục Họa đưa áo khoác trong tay cho anh: “Chồng ơi, đây này”
Thượng Quan Mặc đưa tay, nhưng không cầm áo khoác trong tay cô, mà là năm bàn tay nhỏ bé mêm mại của cô:
“Cùng đi”
“Cùng đi?” Lục Họa không hiểu chớp mi: “Đi đâu cơ?”
“Cùng anh đi xa nhà”
Hóa ra anh mượn cớ đưa áo khoác là muốn dẫn cô cùng đi xa nhà à..
Lục Họa quay đầu nhìn một chút, bên người anh trừ Thập Nhất đều là phái.
nam nhân viên Em: việc, nữ thư ký có tình ý với anh kia đã không thấy đâu, cô nhỏ giọng hỏi: “Thượng Quan Š Tổng thông, anh cắt giảm người rồi à, không dùng lính nữ nữa sao?”
Thượng Quan Mặc nhìn dáng vẻ cô được tiện nghỉ còn khoe mẽ, trực tiếp vươn tay véo mặt cô: “Nhà có vợ hay ghen, anh nào dám chứ?”
Lục Họa ra vẻ đắc chí: “Ai nha Thượng Quan Tổng thống, anh thế này là không được, anh kỳ thị giói tính đó nha” Thượng Quan Mặc bầm eo thon của cô một cái, kéo cô Vào. trong ngực mình, Lục Họa ở trong ngực tiếng cười thanh thúy tựa chuông ngân. Nghe tiếng cười ngọt ngào của cô, Thượng Quan Mặc cúi đâu hôn cô.