Chương 3116:
Thượng Quan Mặc không cho là đúng, SnÌ! dùng ánh mất chỉ chỉ phòng ngủ chính của mình: “Cô mang con trai đi vào trước, tôi lát nữa sẽ xong.”
“Đuodgqjc” Lục Họa mang theo cậu bé tiên vào.
Thế nhưng cô lại có chút hối hận, cô dường như rất nghe lời anh, anh bảo cô đi vào cô liền vào, giọng nói tùy ý kia cũng đặc biệt giống như đang nói với vợ mình và con trai. Vào phòng ngủ chính, Lục Họa đánh giá chung quanh, cô
đang nhìn xem nơi này có vật phẩm riêng tư của phụ nữ hay không, ai biết anh ở bên ngoài đi công tác có thể mang phụ nữ qua đây không chứ.
Thế nhưng quan sát một vòng, không có.
Nơi đây rất sạch sẽ, một chút vét tích của phụ nữ cũng không có.
Thật không vậy? Lục Họa có chút không tin, cô mở tủ quần áo ra.
Trong tủ treo quần áo chỉ treo áo sơ mi và quân tây của anh, thực sự một món đồ liên quan đến phụ nữ cũng không có.
Lục Họa muốn thu hồi ánh mắt, thế nhưng lúc này ánh mắt cô đột nhiên bị
ập. dẫn, cô ở trong ngăn kéo tủ quân áo thấy được quàn lót của Thượng Quan Mặc.
Anh mặc chính là… quần lót tam giác.
Lục Họa nhướng chân tiêu lá liễu, anh còn rất… quyên rũ.. Lúc này phía sau đột nhiên truyền đến giọng đàn ông trầm thấp: “Nhìn đủ chưa?”
Lục Họa lại càng hoảng sợ, nhanh chóng xoay người, Thượng Quan Mặc đã đứng ở phía sau của cô, đang nhìn cô chằm chằm, mà cô vừa rồi đang nhìn quần lót của anh.
Hàng mi Lục Họa rung động: “m phải, anh đừng hiểu lẫm, tồi.
" Lục Họa hơi xấu hồ, cô dời đi trọng tâm câu chuyện: “Thư. ng Quan Tổng thống, vê điêu kiện ngày hôm qua anh nói tôi đã suy nghĩ qua, hiện tại tôi có thể cho anh đáp án, tôi đồng ý với anh về sau sẽ không tái hôn” Thượng Quan Mặc còn rất bát ngờ, anh đi đến cạnh cô: “Lục Họa, cô phải nghĩ rõ ràng, không tái hôn cũng bạo gồm không thể quen bạn trai, bên cạnh cô không. thể có bắt luận khác phái ái muội nào, nếu như một ngày tôi bị phát hiện, tôi sẽ lập tức đòi con trai trỏ vê”
Lục Họa gật đầu: “Tôi hiểu rồi, tôi đã đông ý cả rôi” Thượng Quan Mặc đi tới trước mặt cô, hai người chia lìa ba năm lại ba năm, cô đã từ thiếu nữ Lục Họa ngây ngô biến thành nhân, vẻ khuynh thành như bây giờ cô đã đến giai đoạn trưởng thành rồi, chính là tuôi tác như hoa như ngọc.
Anh giơ tay, nhe nhàng xoa gương mặt cô, thần thê cao to cũng ép xuống, lần đến gân cô: “Lục Họa, về sau trên giường cô cũng không có người đàn ông nào nữa, cô bây giờ còn trẻ, cô nhịn được sao, nhịn được cô đơn tịch mịch sao?”