Chương 3157:
“Hiện tại em đã là vợ tôi, phải nỗ lực làm tròn bổn phận người vợ, đồng thời thực hiện nghĩa vụ làm vợ của em, chăm sóc cuộc sống hàng ngày của chồng, hầu hạ tôi, thỏa mãn tôi, làm cho tôi vui vẻ làm cho tôi sung Sướng ‹ đều là chuyện về sau em cân làm, hiểu chưa?”
Lục Họa gật đầi Thượng Quan Mặc nhìn khuôn mặt động nhân mới vừa tắm xong của cô: “Tắm xong rồi?” Anh nhảy đề tài nhanh thật, mới một giây trước còn phát giận, một giây kế tiếp liền hỏi cô đã tắm chưa.
Lục Họa: “Tắm rồi”
“Theo tôi trở về. 7 Thượng Quan Mặc lôi cổ tay cô mạng cô ra ngoài: “Về sau biết mình ở phòng nào không, ở phòng này.
này:
Anh mang cô vào phòng ngủ chính.
Lục Họa ở phía sau nhỏ giọng nói: “Anh không cho tôi vào, tôi không dám vào…”
Thượng Quan Mặc quay đâu nhìn cô một cái: “Lục Họa, tôi còn trẻ, còn không có dự định ở riêng, tôi cưới em về nhà làm cái gì, làm bà cô để cung phụng sao?”
“Đã biết đã biết, được rồi, anh đừng giận nữa.” Lục Họa sợ anh lại phát giận, vội cầm bàn tay anh: “Về sau tôi đêu nghe lời anh, anh bảo tôi đi hướng Động tôi đi hướng Đông, hướng Bắc đi hướng Bắc, tôi sẽ nghe lời” Không biệt là do thanh âm ngoan ngoãấn mêm nhữn ở phía
sau hay là trong lòng bàn tay đột nhiên có một bàn tay nhỏ bé mêm mại nhét vào, Thượng Quan Mặc lúc này im lặng, tức giận trong lòng cũng tiêu mất hơn phân nủa.
Anh câm ngược tay cô, bàn tay to năm bàn tay nhỏ, hai người vào phòng, Thượng Quan Mặc trở tay khóa cửa phòng lại.
“Diệp Diệp đã ngủ chưa?”
Thượng Quan Mặc từ phía sau ôm lầy cô, chôn trong cô cô bắt đầu hôn: “Ừm, ngủ rồi”
Trước đây cô từng gọi anh là chồng như thê này, ba năm nay anh ở trong mơ thường mơ tới cảnh cô gọi mình là chồng, hiện tại hết thảy đều thành hiện thực.
“Lục Họa, tôi cho em biết, tôi sẽ không đối, tốt với em nữa, bởi vì mỗi một lần đối tốt với em em liền chạy.
Lần này em còn dám chạy còn dám trêu chọc tôi, tôi chặt chân em đấy, có tin không?” Anh hung dữ nghiên răng nói. Lục Họa ôm anh nững nịu nói: “Biết rồi mà chồng, về sau em sẽ không chạy nữa, em là vợ anh và là mẹ Diệp Diệp rồi mà, em sẽ làm một hiền thê lương mẫu”
“Hy vọng em nói được làm được”