Chương 3222
Người kia quay gương mặt tuấn tú x.
lại, con ngươi trong suốt của Lâm Bắt Nhiễm nhanh chóng co rút lại phóng đại, lộ ra vẻ không thể tin, lại là… Trương Hàn.
Cô nằm mơ cũng không nghĩ tới Trương Hàn sẽ xuật hiện ở nơi này, nơi này là phòng cô mài “Anh… Anh tại sao lại ở chỗ này?”
Trương Hàn nhìn dáng vẻ cô trợn mắt hộc môm: “Là Nguyệt Nguyệt mang tôi vào.”
Cái gì?
Nguyệt Nguyệt này!
Trương Hàn nhếch đôi môi mỏng, lộ ra lạu một nụ cười xấu xa: tâm Bát Nhiễm, hôm nay coi như là đề cho em chiếm được tiện nghỉ, em còn định nhìn tôi nhìn bao lầu” Hắn vừa nói thế, Lâm Bát Nhiễm lúc này mới chú ý tới hẳn… hắn đang tám, hắn lại chạy đến trong phòng tắm của cô đề tắm.
“Lưu manhil Biến thái! Ai muốn nhìn anh!” Lâm Bất Nhiễm đỏ bừng mặt mắng mấy câu, xoay người rời đi.
Nhưng Trương Hàn đã vươn tay, kéo lại cổ tay mảnh khảnh của cô, lồi cô vào.
Dòng nước lạnh băng từ đầu Lâm Bát Nhiễm trút xuống, xối ướt hết mái tóc cô, cô bị sợ hãi kêu một tiến: Lúc này Trương Hàn đưa tay bụm miệng của cô, chặn tiếng thét chói tai cô trỏ về: “Lâm Bất Nhiễm, em kêu bậy bạ cái gì?”
Sau khi Lâm Bật Nhiễm thích ứng.
dòng nước lạnh băng, cô ngắng đầu, nhìn hắn, chỉ thấy hãn hơi híp đôi mắt hẹp mang theo ý nghiên ngâm và hài hước: “Mặc dù tôi không ngại em ở chỗ này kêu loạn, nhưng nêu đề cho con gái của chúng ta nghe được, em định giải thích thê nào?”
Lâm Bát Nhiễm đầy tay hắn ra: “Trương Hàn, anh thả tôi ra, tôi muốn đi ra ngoài!”
Trương Hàn dò tay xuống, đặt lên vòng eo thon mêm mại của cô, kéo cô vào trong ngực mình: “Lâm Bất Nhiễm, là em trêu chọc tôi trước, sao trêu chọc xong rồi liền muốn chạy, em cứ không chịu trách nhiệm như vậy sao?”
Lâm Bất Nhiễm dùng sức giấy giụa, muốn đầy hắn ra. Nhưng Trương Hàn không buông tay, hăn câu môi: “Lâm Bất Nhiễm, cái này rất dễ giải thích, em trực tiếp nói cho Nguyệt Nguyệt, tôi là bố Nguyệt Nguyệt là được”
Lâm Bắt Nhiễm nhíu mày: “Trương Hàn, anh rốt cuộc muốn làm gì?”
"Tôi làm gì em không biết sao, tôi đã tách ra với Nhiễm Nhiễm, sau này tôi không dây dưa với cô ta nữa rê, tôi muốn con gái, cũng muốn em, Lâm Bất Nhiễm, em gả cho tôi đi”